Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác
Chương 43: Nhón chân (1)
Trái tim Lão Thích thịch một cái, suýt chút nữa nghẹn một hơi.
Em trai nhỏ? Em trai nhỏ ở đâu? Đâu ra em trai nhỏ?
Đừng nói Lão Thích, ngay cả Kỳ Minh cũng bị dọa nhảy dựng, kh nghĩ đến cô bé đáng yêu dễ thương như búp bê phương Tây này vậy mà lại thể th sự tồn tại của tiểu quỷ!
Kỳ Minh cúi đầu liếc tiểu quỷ một cái, tiểu quỷ vẻ cũng kh quá ngạc nhiên, cảm giác hẳn là từ ánh mắt đầu tiên đã ra được.
Hiển nhiên tiểu quỷ chưa từng chơi cùng “bạn đồng lứa”, lúc này th một cô bé xấp xỉ tuổi đề nghị chơi cùng , lòng của tiểu quỷ lập tức rung rinh.
Nó ngẩng đầu về phía Kỳ Minh, hỏi , “Con thể ra ngoài chơi ném bóng cao su với bạn kh?”.
Thật ra Kỳ Minh kh lo lắng tiểu quỷ bị cô bé làm gì, liền gật gật đầu, dùng linh hồn giao lưu với tiểu quỷ: “Đi ”.
Sau đó Kỳ Minh liền th tiểu quỷ và cô bé tay trong tay ra khỏi thính đường, sau đó kh lâu, trong sân liền truyền đến tiếng ném bóng cao su và tiếng cười l lảnh của cô bé.
Tiếng cười kia the thé, nhưng cẩn thận nghe lại giống như chồng lên nhau, một tiếng chói một tiếng im ỉm, hòa lẫn vào nhau nghe vẻ vô cùng quỷ dị.
Lúc này Lão Thích cũng hoàn hồn lại, Kỳ Minh, trong mắt tràn ngập vẻ khó thể tin được, “Đây...”. Ông cứ luôn cảm th em trai nhỏ trong miệng cô bé nói là do Kỳ Minh đưa đến.
Kỳ Minh cũng kh giải thích, cười dời đề tài , “Lão Thích, tìm cháu đến đây kh là bởi vì cô bé này chứ?”.
"Ừm." Biểu cảm trên mặt của Lão Thích lập tức ảm đạm xuống, ngữ khí cũng biến thành trở nên nặng nề, "Kh nói gạt gì , con bé mới vừa là cháu ngoại , Hân Hân. Con bé vốn là một đứa th minh l lợi..."
Lão Thích rơi vào hồi ức, Kỳ Minh bèn nghe Lão Thích kể lại chuyện trước kia.
Lão Thích tổng cộng sinh được một đứa con trai, hai đứa con gái, Hân Hân là con của con gái út của , khi vừa mới sinh thì trắng trắng mềm mềm, làm Lão Thích thích, trong đám con cháu Lão Thích thích nhất là Hân Hân.
Bởi vì c việc mà ba mẹ Hân Hân kh thể nào chăm sóc Hân Hân trong thời gian dài, Lão Thích đã về hưu ở nhà bèn chủ động đề nghị nhận chăm sóc Hân Hân, ba mẹ Hân Hân cũng lo con gái quá cô đơn, cho nên cũng đồng ý.
Lúc đó Hân Hân năm tuổi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa mới đến nhà cổ Hân Hân hoạt bát, trước mặt Lão Thích là một hạt dẻ cười, nhưng dần dần Lão Thích phát hiện Hân Hân ngày càng im lặng, mỗi lần hỏi Hân Hân xảy ra chuyện gì, Hân Hân luôn cúi thấp đầu kh nói, cặp mắt to giống nai con tràn đầy sợ hãi.
Lão Thích cũng là từng trải qua sự kiện phi khoa học, lập tức nhận ra khả năng Hân Hân đã gặp thứ kh tốt, đang muốn tìm đến xem thì Hân Hân bỗng nhiên khỏe lại, qua kh khác gì lúc trước.
Kh, vẫn chỗ khác.
Sau khi khỏe lại Hân Hân thường xuyên nói chuyện cùng kh khí, còn vô cớ phát ra tiếng cười quỷ dị, tiếng cười kia the thé, xẹt qua màng nhĩ, cuối cùng đọng lại ở trái tim, làm ta sởn tóc gáy, kh muốn nhớ lại một chút nào.
Lúc này Lão Thích đã xác định Hân Hân bị thứ ô uế bám lên, mỗi lần muốn liên hệ với thiên sư đến giải quyết, Hân Hân liền thần kh biết quỷ kh hay mà xuất hiện phía sau , cười lạnh lẽo với tựa như đang uy h.i.ế.p vậy.
Cho dù Lão Thích cưng chiều đứa cháu ngoại gái này thì trong lúc kh biết trên cháu gái vật ô uế nào hay kh, cũng kh khỏi sợ hãi.
Nhưng vì cháu ngoại gái, Lão Thích chỉ thể chịu đựng, đồng thời kh dám làm hành động thiếu suy nghĩ gì.
Và ngay trong lúc đang lo lắng, Tĩnh Hoa gọi ện thoại cho nhờ may một bộ vest, bèn thừa dịp nói chuyện với Tĩnh Hoa mà uyển chuyển truyền đạt tin tức cần trợ giúp lại cho Tĩnh Hoa, hy vọng thể th qua Tĩnh Hoa xin Tống Côn Lãng giúp đỡ.
Tĩnh Hoa nghe ra ý tứ của , lại đem tới cho một tin tức sét đ.á.n.h ngang tai, Tống Côn Lãng đã qua đời.
Cũng may trời kh tuyệt đường , Tĩnh Hoa nói bạn đời của Tống Côn Lãng là chân truyền của Tống Côn Lãng ở phương diện này, lẽ thể để đến đó thử một lần.
Đây là nguyên nhân đầu tiên mời Kỳ Minh tới đây.
Hân Hân vừa mới vào, tám chín phần mười là đang giám sát Lão Thích, muốn xem rốt cuộc Lão Thích tìm nào đến đây, lại kh biết vì cớ gì, sau khi Hân Hân th Kỳ Minh, cũng kh mâu thuẫn với Kỳ Minh, ngược lại làm như kh việc gì mà lôi kéo một em trai nhỏ mà Lão Thích kh th chơi ném bóng.
Kỳ Minh nghe Lão Thích kể xong, kh khỏi thổn thức, nhưng cũng nghi hoặc, “Lão Thích, khi ngài bảo Tĩnh tiên sinh chuyển lời cho cháu nói là trên con rể và con gái ngài vấn đề, mong cháu đến đây xem thử, đây là ngài l cớ hay là sự thật?”.
“Thật sự xin lỗi, kh nói thật với .” Thái độ Lão Thích chân thành xin lỗi, “ sợ Hân Hân phát hiện, cũng kh dám nhắc tới con bé trong ện thoại, bèn l cớ con gái và con rể mời đến đây, nhưng mà...”.
Lão Thích dừng một lát, “Đây kh hoàn toàn là l cớ, cảm th con gái và con rể ta thật sự gặp chuyện gì đó, nhưng chính bọn nó kh tin, thậm chí còn cảm th Hân Hân kh vấn đề gì.”
“Cho nên lát nữa khi th con gái và con rể , tuyệt đối đừng nhắc tới những việc này trước mặt tụi nó, các chỉ là khách mà mời về thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.