Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác
Chương 47: Thật sảng khoái (1)
Kỳ Minh nghe Tống Nhất kể chuyện mà trước đây Ngưu Ngưu từng trải qua, chỉ cảm th sống lưng phát lạnh từng cơn.
Đến cùng là ai táng tận lương tâm đến mức này, thế mà tính kế cả một đứa trẻ chưa ra đời. Kỳ Minh nghĩ đến bộ dáng bé bỏng mềm mềm của Ngưu Ngưu khi nép vào lòng lúc trước, căn bản kh tài nào tưởng tượng được Ngưu Ngưu đã từng trải qua chuyện như vậy, suýt chút nữa là kh thể đến được thế giới này.
Thật là một đứa trẻ kiên cường, mới thể sống sót trong tình cảnh như thế.
“Bây giờ chuyện Thích gia gặp , quan hệ với chuyện trước đó ?” Kỳ Minh thu lại suy nghĩ, hỏi Tống Nhất.
“Chuyện này hẳn là quan hệ trong đó, còn phần liên hệ gì, còn nhờ Kỳ tiên sinh tự tìm.” Tống Nhất trả lời, lúc sau khi giúp hai vợ chồng Thích Vân giải quyết chuyện đó xong thì kh chú ý đến việc nhà Thích gia nữa, hiện tại là ai ở sau lưng hãm hại Thích gia, rốt cuộc cùng với năm năm trước hay kh, Tống Nhất cũng kh biết rõ.
Kỳ Minh rơi vào trầm tư.
Sự tình xảy ra với Thích gia hiện tại giống như là một cuộn len rối nùi, cần cẩn thận tìm l đầu sợi len mới thể quấn cuộn len này vào nếp lại.
Nếu như kh nhớ lầm thì Lão Thích còn nói trên Thích Lâm và Trịnh Khâm cũng xảy ra một ít vấn đề, những việc này rốt cuộc là chuyện gì, liệu liên hệ với chuyện mà Thích gia gặp được lần này hay kh?
Mọi thứ đặt ở trước mặt Kỳ Minh khó bề phân biệt, muốn giải quyết chuyện của Thích gia trong khoảng thời gian ngắn cũng kh dễ dàng.
Chân mày Kỳ Minh nhăn lại, một loại cảm giác sốt sắng, bức thiết giải quyết sự tình của Thích gia, bởi vì hiện tại những chân chính bị tấn c đều là trẻ con, cho dù là Hân Hân hay là Ngưu Ngưu cũng thế, bọn nhỏ là những vô tội nhất, vốn dĩ kh nên bị cuốn vào chuyện tàn khốc này.
lẽ đối với trưởng thành Kỳ Minh kh lòng đồng cảm lớn như vậy, nhưng đối với những đứa trẻ con, Kỳ Minh lại dễ dàng nảy sinh lòng thương xót.
“Buổi tối muốn ra ngoài xem phim kh?”. Đương lúc Kỳ Minh rơi vào trầm tư, Tống Nhất đột nhiên hỏi.
Kỳ Minh ngẩng đầu về phía .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tống Nhất cười khẽ một tiếng, “Buổi tối cổ trạch này hẳn là náo nhiệt hơn ban ngày nhiều.”
Kỳ Minh: “...”
Đột nhiên cảm th sởn tóc gáy là ta?
“ cùng ?” Kỳ Minh hỏi, nếu như đại lão theo vậy sau đó gặp chuyện gì ở Thích trạch thì Kỳ Minh cũng sẽ kh sợ hãi.
Tống Nhất híp híp mắt, bỗng nhiên hỏi một câu kh rõ ý vị, “Kỳ tiên sinh hình như tin tưởng ?”
“Đương nhiên.” Kỳ Minh chớp mắt với vẻ vô tội, “Dù cũng là Tống Côn Lãng để lại cho , tin tưởng chính là tin tưởng Tống Côn Lãng đó.”
Lời này đúng là kh nói sai, nhưng nghe lời này, Tống Nhất, kh, hẳn là Tống Côn Lãng lại th hụt hẫng trong lòng, giống như chính giới thiệu cho bạn đời của một kẻ thứ ba vậy.
Chậc, hơi chua.
Tống Nhất kh nói, đứng dậy trước.
Kỳ Minh cũng kh biết vì đột nhiên trầm lặng, bèn hô lên một tiếng với bóng lưng của : “ đâu vậy?”
Tống Nhất: “Đi dạo.”
Kỳ Minh nh chóng chạy ra ngoài theo, “ chờ với, thay quần áo chúng ta cùng ra ngoài.” Vì để thuận lợi êm xuôi ngủ trong phòng Tống Nhất, Kỳ Minh bèn mặc đồ ngủ tới đây, bây giờ muốn dạo Thích trạch thì kh thể nào trực tiếp mặc áo ngủ được.
Chờ Kỳ Minh về phòng thay quần áo trở lại, Tống Nhất còn đang ở hành lang đợi , Kỳ Minh qua: “Đi thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.