Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác
Chương 91: Phật châu (1)
Cha mẹ của Cốc Vân Đình chỉ biết hôm nay Huỳnh Hoàng sẽ dẫn một vị đại sư đến gặp bọn họ, nhưng lại kh nghĩ rằng Huỳnh Hoàng đưa đến lại là trẻ tuổi như Kỳ Minh.
Trong ấn tượng của họ, thể đại sư kh là kiểu tiên khí phấp phới nhưng hẳn cũng là kiểu đã trải đời và tích lũy nhiều kinh nghiệm, đáng ra là một lớn tuổi, kh tài nào tưởng tượng được đến lại trẻ tuổi như Kỳ Minh.
Cho dù hai lớn kh thể hiện sự nghi ngờ của ra ngoài mặt nhưng khi nói chuyện với Kỳ Minh thì trong giọng nói cũng để lộ ít nhiều sự kh tin tưởng đối với .
Kỳ Minh cũng kh cảm th bị xúc phạm, ngược lại còn làm rõ sự nghi ngờ trong lòng hai bà: “Cháu biết cô chú kh tin cháu, nhưng mong hai hãy thử tin tưởng cháu, lẽ thể được hiểu quả bất ngờ thì ?”. Giọng ệu của Kỳ Minh vô cùng chân thành, đôi mắt sáng ngời mà chân thành tha thiết, khiến cho khác kh tài nào hoài nghi được.
Huỳnh Hoàng cũng phụ họa ở bên cạnh: “Cô chú, cháu và Vân Đình đã quen nhau nhiều năm , đương nhiên là cháu cũng mong khỏe lại, cháu đã từng gặp chuyện giống như Vân Đình, là Kỳ Minh đã giúp cháu giải quyết ạ.”
Hai bà vốn đã bị ép đến bên bờ vực, Kỳ Minh và Huỳnh Hoàng thể nói là vươn tay trợ giúp bọn họ, trong lòng bọn họ cũng bu một cọng rơm cuối cùng, lúc này lại vẻ mặt chân thành của hai , cha của Cốc Vân Đình bèn hạ quyết định trước tiên: “Được.”. Hai chân đứng thẳng tắp, lại cúi thật sâu với Kỳ Minh: “Vậy xin nhờ thầy Kỳ.”
Mẹ Cốc Vân Đình còn hơi do dự, nhưng sau khi th thái độ kiên quyết của cha Cốc Vân Đình cũng cúi với Kỳ Minh: “Xin thầy Kỳ cứu giúp, cho dù trả cái giá lớn thế nào chúng cũng kh tiếc.”
Kỳ Minh hơi nghiêng , tránh đại lễ của cha mẹ Cốc Vân Đình, nói: “Vậy hiện tại để cháu vào xem tiền bối Cốc.”
Cha Cốc Vân Đình mở cửa phòng bệnh, làm một động tác mời: “Mời thầy Kỳ.”
Sau khi Kỳ Minh gật đầu với cha Cốc Vân Đình thì về phía giường bệnh của Cốc Vân Đình.
Cốc Vân Đình đã tỉnh, ta nằm trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt, ánh mắt hơi rời rạc, về hướng Kỳ Minh hồi lâu ánh mắt mới tới được . ta suy yếu kh nói được l một câu, chỉ dùng ánh mắt để thể hiện sự nghi hoặc trong lòng ra.
Huỳnh Hoàng tiến lên, nhẹ giọng nói rõ ngọn Cốc Vân Đình, con ngươi của Cốc Vân Đình run lên, phỏng chừng là khó thể tiếp thu cách nói của Huỳnh Hoàng , nhưng vẻ mặt tha thiết của cha mẹ đứng phía sau Kỳ Minh thì khi về phía Kỳ Minh lần nữa, bèn gật đầu với , đôi môi nhợt nhạt hé mở nhưng kh âm th, khẩu hình miệng thì dường như ta đang nói “Làm phiền ”.
.
Đi đến gần Kỳ Minh mới th được rõ ràng tình trạng của Cốc Vân Đình hơn. Sương đen vây qu Cốc Vân Đình giống với sương đến trên đầu của Huỳnh Hoàng , đều là vận xui.
Tình trạng của Cốc Vân Đình hiện tại thể nói là do khí vận của Huỳnh Hoàng đã mất tác dụng. Lần trước Kỳ Minh và Tống Côn Lãng đã cùng thảo luận làm để giải quyết vấn đề của Huỳnh Hoàng , bởi vì năng lượng trên Huỳnh Hoàng đã đạt đến độ cân bằng cho nên kh thể dễ dàng loại trừ vận xui trên ta, chỉ thể dựa vào việc từ từ nuôi dưỡng khí vận, l khí vận áp chế vận đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-th-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-91-phat-chau-1.html.]
Mà tình trạng của Cốc Vân Đình lại là: Khí vận bị rút sạch sẽ, vì để dàn cảnh Cốc Vân Đình t.ử vong ngoài ý muốn mà những kẽ kia đã trút lên ta một lượng vận xui cực lớn, hiện tại lượng vận xui đó cắm rễ trong cơ thể của Cốc Vân Đình, tạo ra từng t.a.i n.ạ.n nguy hiểm đến tình mạng một cho Cốc Vân Đình.
Việc cấp bách bây giờ chính là loại bỏ vận xui trên Cốc Vân Đình.
Vận xui khác với âm hồn, kh thể làm đồ ăn cho Tinh Thần, nhưng kh là Kỳ Minh kh cách nào loại bỏ thứ này.
Tống Côn Lãng từng cho Kỳ Minh một bộ tiền Ngũ Đế, bộ tiền này phong ấn khí vận của Tống Côn Lãng, Kỳ Minh cũng thể mượn nguyên lý này để phong ấn vận xui của Cốc Vân Đình vào bên trong pháp khí.
Mà pháp khí thì, Kỳ Minh đã trúng chuỗi phật châu trong tay cha của Cốc Vân Đình .
Tuy rằng chuỗi phật châu này kh pháp khí lợi hại gì nhưng nó lại cất giữ kỳ nguyện của cha dành cho con trai, nên đã nhiễm cảm tình, dùng cho Cốc Vân Đình còn tốt hơn những pháp khí khác.
Quá trình dẫn vận xui vào trong phật châu cũng kh phức tập, Kỳ Minh nhận l phật châu trong tay cha Cốc Vân Đình xong thì cũng chẳng cần lập đàn nghĩ cách mà chỉ vẽ một lá bùa dán lên trên phật châu, tiếp đó đưa phật châu này cho Cốc Vân Đình đeo lên.
Sau khi phật châu tiếp xúc da thịt với Cốc Vân Đình thì toát ra một vầng ánh sáng sáng, vầng sáng trắng này giống như một xoáy nước, hút toàn bộ sương đen trên Cốc Vân Đình vào trong đó.
Đương nhiên cảnh tượng như vậy ngoại trừ Kỳ Minh ra thì những ở đây đều kh th, chỉ Cốc Vân Đình cảm th trên cổ tay truyền đến một cảm giác bỏng rát, rõ ràng là thật nhưng chính ta lại kh cảm nhận được chút đau đớn nào, thậm chí còn cảm th hơi thoải mái, hơi thích thú với cảm giác này.
Khoảng gần nửa tiếng thì vầng sáng trắng trên cổ tay Cốc Vân Đình trở nên yếu dần, cuối cùng khi hút l một sợi sương đen cuối cùng thì hoàn toàn biến mất.
“Được .” - Kỳ Minh cất ện thoại , nãy giờ kh làm gì cả, chỉ đợi Phật châu hút hết sương đen trên Cốc Vân Đình mà thôi.
Cha mẹ Cốc Vân Đình nhau: “Đây là...”
Trong chốc lát bọn họ kh biết nói gì, ngoại trừ đeo phật châu lên cho Cốc Vân Đình thì Kỳ Minh kh hề làm gì khác, mới qua nửa tiếng thì lại được ?
Bọn họ đang muốn hỏi Kỳ Minh thì lại th Cốc Vân Đình trước đó còn đang suy yếu nói kh nổi lại đang chống ngồi dậy, sắc mặt tuy rằng vẫn tái nhợt như trước nhưng cũng thêm một ít huyết sắc so với trước đó, cả tỉnh táo hẳn.
Cha mẹ Cốc Vân Đình chỉ thể th sự thay đổi ngoài mặt nhưng là đương sự, Cốc Vân Đình mới cảm nhận trực quan nhất sự biến hóa trên . Thật ra từ sau khi vụ t.a.i n.ạ.n đầu tiên xảy ra thì Cốc Vân Đình liền cảm th cơ thể vô cùng nặng nề, làm gì cũng phờ phạc, ta vẫn luôn cho rằng đó là do mệt nhọc dẫn tới, nhưng bây giờ ta cảm th cả nhẹ bẫng, giống như thứ gì đó đã được ta rút vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.