Xuyên Thành Người Qua Đường Giáp Xinh Đẹp, Tôi Bị Nhóm Nhân Vật Chính Bắt Cóc
Chương 6
ở trong ma cung chán đến mức sắp mọc rêu luôn , liền nằng nặc bắt dắt dạo quanh Ma giới một chuyến. Thực Ma giới rộng lớn vô cùng, qua khá giống sự kết hợp giữa Tu chân giới và Nhân giới. Phần lớn cư dân ở đây đều những kẻ thể bám trụ nổi ở hai giới nên mới dạt về Ma giới để mưu sinh. Y hệt như quá khứ Ma Tôn .
Khi và Ma Tôn đang dạo bước một con đường nhỏ ở vùng nông thôn, bỗng nhiên một con gà mái ở lao mổ một phát. nổi trận lôi đình, đùng đùng sát khí đuổi theo con gà về tận tận chuồng, kết quả náo loạn một hồi cũng chỉ dám hung hăng làm vỡ mất hai lòng đỏ trứng gà nhà .
chợt nghĩ, lúc Sư tỷ đặt b.út miêu tả nhân vật Ma Tôn , chắc chắn cô dồn đó nhiều tình cảm và sự dịu dàng, nếu thì làm một gã đại ma đầu thể đáng yêu đến mức cơ chứ. Đáng tiếc ở thế giới hiện thực, Sư tỷ mới đến đoạn Ma Tôn xuất hiện thì đột ngột qua đời. Một như , làm thể nhẫn tâm tấn công Tu chân giới cho . chẳng qua chỉ đang đau lòng và tự bảo vệ đứa trẻ tội nghiệp trong quá khứ chính mà thôi.
một nữa tỉ tê khuyên nên chủ động giảng hòa với Tu chân giới. Ma Tôn gối đầu lên đùi , tận hưởng hậm hực lầm bầm: Bọn họ ai cũng mắng kẻ , mà làm chút chuyện xa thì chẳng phụ lòng mong mỏi bọn họ .
Ngón tay nhẹ nhàng luồn mái tóc , khẽ vuốt ve: Ai bảo ngươi chứ, ngươi rõ ràng một em bé ngoan chuyên ấm giường cho cơ mà.
Ma Tôn liền xù lông phắt dậy: đường đường Ma Tôn một giới, thế mà ngươi bắt làm cái việc ấm giường cho ngươi hả?
bật trêu chọc: Thế thì , nam nhân chủ động ấm giường cho con gái nhà siêu cấp trai ?
Gợi ý siêu phẩm: Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt đang nhiều độc giả săn đón.
im lặng một lát, hai tai đỏ ửng lên, cuối cùng đành thỏa hiệp, lí nhí đáp: ... , ngươi tất.
13
Cuộc đàm phán thứ hai giữa Ma Tôn và Tu chân giới vẫn diễn khúc sông lớn định mệnh .
Ma Tôn khoanh tay, ngạo nghễ tuyên bố: thể trả bộ t.ử các tông môn, cũng thể cùng Tu chân giới nước giếng phạm nước sông. Bất quá, một điều kiện. Hãy để Tống Thất ở đây.
, các bạn nhầm , cái tên trong cuốn tiểu thuyết thực sự đặt một cách tùy hứng và tùy tiện như thế đấy.
Phía Tu chân giới xong điều kiện liền vui vẻ đồng ý ngay tắp lự, một chút do dự nào.
Ngày chia tay, Đại sư lưu luyến rời bước chân Ma Tôn, còn mặt dày tuyên bố rằng đợi đến ngày trở thành nhất kiếm tu Tu chân giới, nhất định sẽ đây để xin làm chỗ dựa vững chắc cho Ma Tôn. Nhị sư – gã thuộc chủ nghĩa vui vẻ – thì tỏ vẻ cũng , sống cũng , miễn mỗi ngày đều l.i.ế.m chân Sư tỷ.
Tam sư cũng lững thững về Tu chân giới với lý do đổi khẩu vị, thế đó cứ dăm ba bữa lén lút "vượt biên" trái phép sang Ma giới chơi. Sư tỷ cuối cùng cũng đoàn tụ với Sư tôn trong mơ, chị hứa khi nào rảnh rỗi sẽ sang Ma giới thăm , kết quả bặt vô âm tín, chẳng thấy ho he đến một .
Khi thanh tiến độ công lược báo đầy, cũng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện trở về thế giới hiện thực.
thử mở lời ướm hỏi Ma Tôn: Nếu như một ngày đột nhiên biến mất, ngươi sẽ thế nào?
Ma Tôn xong liền phản ứng lớn, cuống quýt, lo lắng hỏi dồn dập xem đang đổ bệnh ở .
mỉm lắc đầu, nửa đùa nửa thật : chỉ một tu sĩ gầy còm ở kỳ Kim Đan thôi mà, vạn nhất ngày nào đó một cái chú ý liền ngỏm củ tỏi thì .
lập tức gạt , lớn tiếng mắng: bậy bạ gì đó! Kỳ Kim Đan thì làm ? Kỳ Kim Đan chính rường cột vững chắc, rường cột nước nhà Ma giới đấy nhé! Hơn nữa ở ngay bên cạnh bảo vệ, thách cả gan đứa nào dám động một sợi tóc ngươi.
còn đang tính mở miệng cãi cố thêm vài câu thì hung hăng cúi xuống, dùng môi chặn c.h.ặ.t miệng , cho năng xằng bậy nữa.
Kể từ ngày hôm đó, Ma Tôn bỗng trở nên vô cùng cảnh giác và nhạy cảm, lúc nào cũng kè kè bên cạnh vì sợ sẽ đột ngột biến mất khỏi tầm mắt .
Hôm nay, Ma Tôn đích xử lý một cuộc phản loạn ở địa phương. ở ma cung rảnh rỗi sinh nông nổi, bắt đầu thẫn thờ suy nghĩ: Rốt cuộc nên lựa chọn ở đây trở về thế giới hiện thực?
Khoan ... Thế giới hiện thực...
Ở thế giới hiện thực, làm nghề gì nhỉ?
Tên thật ở thế giới hiện thực gì?
... rốt cuộc ai?
kinh hoàng phát hiện bản thể nhớ nổi bất cứ ký ức nào về cuộc sống ở thế giới hiện thực nữa. chỉ nhớ mang máng một điều duy nhất: xuyên tới đây.
Mồ hôi lạnh trán tuôn ròng ròng, kịp chờ Ma Tôn trở về, vội vã phi chạy thẳng một mạch về Thanh Phong Tông ở Tu chân giới để tìm nhóm Sư tỷ.
bước cửa, liền thấy bốn bọn họ đang tụ tập quây quần bên bàn để... đ.á.n.h mạt chược. Thấy đột ngột xuất hiện với dáng vẻ hớt hải, cả bốn đều tỏ vô cùng kinh ngạc.
Sư tỷ bốc bài hỏi: Ơ, sư đấy , tự dưng mò về đây thế? Cãi với Ma Tôn nhà cô ?
giờ phút làm gì còn tâm trí mà hàn huyên tâm sự, liền vội vàng hỏi dồn: Đại sư ! còn nhớ tên thật ở thế giới hiện thực gì ?
Đại sư ngơ ngác đầy nghi hoặc: Đương nhiên nhớ chứ, tên ... Ơ kìa, tên gì nhỉ?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/xuyen-thanh-nguoi-qua-duong-giap-xinh-dep-toi-bi-nhom-nhan-vat-chinh-bat-coc/6.html.]
lập tức sang Nhị sư , gãi gãi đầu đáp: tên ... Ối chu choa mạ ơi, cũng quên mất ?
Tam sư trầm ngâm một lát cũng lắc đầu: ... cũng chịu, nhớ nổi.
Sư tỷ thì kinh hãi đ.á.n.h rơi cả quân bài tay: Hả? Chẳng lẽ ở đây chỉ mỗi còn nhớ thôi ? tên Chu Vũ.
thấy cái tên , đầu óc bỗng nhiên như một luồng điện mạnh đ.â.m sầm , đau đến mức Ong ong chi chí.
ôm đầu, gặng hỏi tiếp: Sư tỷ, tiện thể cho em hỏi, chị nhớ xem hồi đó chị đăng xuất khỏi trái đất bằng cách nào ?
Sư tỷ thản nhiên đáp: , c.h.ế.t cháy trong một trận hỏa hoạn.
Hỏa hoạn...
lẩm bẩm nhắc nhắc từ đó. Đột nhiên, một cơn đau nhức nhối kịch liệt ập đến, khuỵu gối, ôm c.h.ặ.t lấy đầu sụp xuống đất, bộ ký ức phong ấn bấy lâu nay lập tức ùa về như thác lũ.
tên Tống Kỳ, một đứa trẻ mồ côi. khi xuyên , cùng mấy bạn nối khố chơi với từ nhỏ ở cô nhi viện hẹn cùng về thăm vị viện trưởng già. ngờ đường dây điện ở đó quá cũ kỹ nên xảy một vụ chập điện gây hỏa hoạn lớn, mấy bọn họ đều c.h.ế.t cháy ngay tại chỗ. Còn thì đưa bệnh viện cấp cứu, thoi thóp giành giật sự sống suốt một tháng trời cuối cùng cũng qua khỏi.
Bạn thể thích: Nhất Mộng Trường An - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ba vị sư bên cạnh lúc trông vẻ mặt cũng ngơ ngác, rõ ràng khôi phục trí nhớ.
Đại sư lẩm bẩm: Chu Vũ... Cô và cùng xuyên qua đây, chỉ hai chúng nghẻo , còn mấy đứa vẫn đang sống ở hiện thực ?
Nhị sư và Tam sư đồng loạt cúi đầu im lặng.
chua chát mở miệng, sự thật tàn nhẫn ở thế giới bên : Tất cả chúng ... đều c.h.ế.t .
Đại sư thể tin nổi tai , ngoắt đầu sang trân trân: Em ... Tống Kỳ?
khẽ gật đầu. sang Nhị sư , Nhị sư nghẹn ngào lên tiếng: Hứa Ngôn.
Tam sư cũng thở dài: Diệp Dao đây.
Hóa . Thảo nào cho dù thành xong nhiệm vụ thì hệ thống cũng chẳng hề bất kỳ thông báo lựa chọn nào để đưa trở về thế giới hiện thực. Hóa ngay từ đầu, chúng chẳng còn đường để về nữa . Bảo nhiệm vụ Đại sư và Nhị sư oái oăm và khó nhằn đến mức .
Sư tỷ rơm rớm nước mắt hỏi: còn viện trưởng thì ?
một ai trong chúng thể trả lời câu hỏi chị .
một hồi im lặng đến nghẹt thở, Nhị sư mới chậm rãi lên tiếng phá vỡ bầu khí: lẽ chính vì sự cầu nguyện hoặc chấp niệm viện trưởng mà chúng mới cơ hội tụ họp ở thế giới để tiếp tục kéo dài mạng sống đấy.
Thế giới thực sự dịu dàng, y như tình yêu thương viện trưởng dành cho chúng . Nó cho Đại sư và Nhị sư một mục tiêu rõ ràng để cố gắng sống tiếp, cho Tam sư một lý do chính đáng để sống thật với bản tính nổi loạn , cho Sư tỷ một vị Sư tôn hằng ao ước. Và trao cho một cần cứu rỗi, còn chu đáo tặng kèm một thanh tiến độ tình cảm để thể thời thời khắc khắc kiểm tra xem còn yêu .
Năm đứa trẻ mồ côi năm nào giờ đây ôm chầm lấy mà rống lên t.h.ả.m thiết giữa sảnh Thanh Phong Tông, cuối cùng cũng chịu chấp nhận sự thật định mệnh .
Chúng hu hu ríu rít ôn chuyện xưa, thời gian trôi qua bao lâu. Đang lúc cao trào hồi tưởng quá khứ... Ủa, khoác !
Lúc nãy lén chạy ngoài hình như quên xin phép và một tiếng với Ma Tôn thì ! Gã mà làm về thấy , khi nào nổi điên lên tưởng Tu chân giới dám to gan đến bắt cóc nữa, vác kiếm sang đây san phẳng nơi ?!
Nghĩ đến đây, lập tức vùng vẫy thoát khỏi cái ôm tập thể bốn bọn họ, ba chân bốn cẳng vọt ngoài cửa: Thôi mấy cứ tranh thủ ôm tiếp nhé! Cái hoạt động tập thể đầy nước mắt , để em đăng ký tham gia !
lập tức vắt chân lên cổ chạy một mạch về Ma giới, vội vã đẩy tung cánh cửa tẩm điện .
Bên trong tẩm điện hiện tại một bãi chiến trường lộn xộn, đồ đạc đổ nát tan tành. Ma Tôn đang bệt đất, một chân co lên đầy cô độc. Đôi mắt đỏ quạch như tơ m.á.u, chậm rãi ngước lên . Ánh mắt cứ dính c.h.ặ.t lấy từng bước chân , cho đến khi tiến gần xổm xuống ngay bên cạnh .
nhỏ nhẹ gọi một tiếng: Bảo bảo?
Ma Tôn liền mặt chỗ khác, ngó lơ .
Thôi xong , quả giận thật .
lập tức vòng một tay qua ôm lấy cổ , kéo đầu tựa lòng n.g.ự.c , tay còn thì sức xoa xoa vò vò mái tóc . Thấy gã thèm né tránh, thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ca vẫn còn cơ hội cứu chữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.