Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 118:

Chương trước Chương sau

"Nếu kh thì ?"

"Nếu kh... Niên Niên sẽ đau lòng! Nếu Niên Niên đau lòng, sẽ kh ngoan, kh ngoan, đến lúc đó nương sẽ phiền c.h.ế.t cho xem."

"Vậy thì bán con ."

Hai mắt Sở Cẩm Niên trừng lớn, tim nó run lên,"Vậy... vậy kh được! Nương... hay là nương đ.á.n.h ca ca , con... con cha!"

Nói xong, bước chân vốn còn lề mề trong nháy mắt chạy trốn chỉ để lại cái bóng.

Sở Cẩm Chu: "..."

Thẩm Chỉ cố gắng nín cười.

"Khụ... Lại đây!"

Thẩm Chỉ kéo Sở Cẩm Chu tới ngồi dưới bóng cây.

Sở Cẩm Chu cho rằng nàng muốn đ.á.n.h nó, mắng nó, nhưng Thẩm Chỉ lại đột nhiên ôm l bả vai nó.

Sở Cẩm Chu sửng sốt.

"Chu Chu, con lại muốn kiếm tiền, lại khăng khăng muốn săn thú?"

Sở Cẩm Chu nàng một cái.

"Nương biết, con là bảo bảo ngoan, chắc c nguyên nhân của con."

Vừa bị đ.á.n.h bị mắng, ngược lại nó kh cảm giác gì, dù nó quả thật kh nghe lời.

Nhưng bây giờ Thẩm Chỉ ôn nhu nhỏ nhẹ như vậy, chóp mũi nó liền chua xót, đột nhiên muốn khóc.

"Nương..."

Nó đột nhiên cúi đầu, nước mắt cứ như vậy rơi xuống.

"Ngoan, đừng khóc, nương ở đây, lời gì trong lòng đều thể nói với nương."

"Nương kh thật sự muốn đ.á.n.h con, mắng con, nhưng con còn quá nhỏ nha, ở tuổi này của con hẳn là nên học đường học tập, kh thể săn thú, nếu như bị thương, vậy cả nhà chúng ta đều sẽ lo lắng, chúng ta... chỉ là lo lắng cho con."

Sở Cẩm Chu ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ,"Nương... Nếu như con c.h.ế.t , , cha và đệ đệ thật sự sẽ khổ sở ?"

Thẩm Chỉ dịu dàng lau nước mắt cho nó,"Đương nhiên, con là đại bảo bối của nhà chúng ta, đệ đệ là tiểu bảo bối, bảo bối nhà ai xảy ra chuyện, đều sẽ khổ sở."

Sở Cẩm Chu ở trong lòng dùng sức lắc đầu.

Kh , trước đây nó đã th quá nhiều đứa trẻ xảy ra chuyện, bọn họ c.h.ế.t thảm, nhưng bọn họ kh nhà, kh ai đau lòng cho bọn họ, kh ai vì bọn họ mà khổ sở.

Bởi vì khổ sở quá nhiều, thậm chí nó cũng đã quen với việc từng bên cạnh xảy ra chuyện.

Nó biết một ngày nào đó nó cũng sẽ c.h.ế.t, đoàn trưởng bá bá nhiều nhiều tiểu chiến sĩ, mọi là chiến sĩ, kh trẻ con, đã c.h.ế.t nhiều như vậy, lại c.h.ế.t thêm nó, nói kh chừng mọi cũng sẽ kh vì nó mà đau lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-118.html.]

Ai ngờ vận khí của nó lại tốt như vậy, sau khi c.h.ế.t lại cha nương cùng đệ đệ mà trước kia nó kh dám nghĩ tới.

"Bảo bối, cho nên, sau này con kh cần mạo hiểm nữa, nương lo lắng cho con."

Sở Cẩm Chu thút thít hai tiếng,"Nhưng... con muốn đối tốt với các ngươi, cha sinh bệnh, đệ đệ còn nhỏ, nương mỗi ngày đều huyện thành, mệt mỏi, con thể kiếm tiền, con thể nuôi các ngươi, chỉ cần mỗi ngày con đều vào núi, là thể săn được con mồi."

Thẩm Chỉ vuốt ve đầu nhỏ của nó,"Đứa nhỏ ngốc, rốt cuộc con..."

Do dự một chút, nàng vẫn kh hỏi.

"Chu Chu, vậy... nương cùng con làm ước định, nếu con muốn lên núi săn con mồi, con mang theo ta, chỉ ta ở bên cạnh con, ta mới yên tâm."

Sở Cẩm Chu lau nước mắt,"Nhưng nương bận."

"Nương thể kh bận, ta cũng thể kh huyện thành."

Sở Cẩm Chu gật gật đầu,"Vậy... vậy được, nương, đừng làm việc nặng, sẽ mệt."

L mi Thẩm Chỉ run rẩy vài cái,"Được, nương kh làm việc nặng, nương sẽ từ từ, chúng ta từng bước từng bước từ từ tốt lên, kh vội."

Sở Cẩm Chu lộ ra khuôn mặt tươi cười,"Nương, chúng ta đã tốt tốt nha, cha nương, đệ đệ đều ở đây, còn cơm ăn, kh cần đ.á.n.h trận, đây là những ngày hạnh phúc ."

Thẩm Chỉ ngẩn ra.

Đây kh ều mà một đứa trẻ bình thường thể nói, nó thể săn khi còn nhỏ, ều này chứng tỏ kỹ năng sinh tồn của nó mạnh.

Nó lại là một đứa trẻ, vậy chứng tỏ nó từng sống trong thời chiến loạn, là một tiểu đáng thương.

Nó cẩn thận từng li từng tí như vậy, đối với ngôi nhà rách nát này đều hài lòng như vậy.

Vậy trước kia nó đã từng sống những ngày như thế nào?

Thẩm Chỉ kh dám nghĩ.

Nàng nhẹ nhàng ôm l tiểu gia hỏa, cũng ngẩng đầu bầu trời x thẳm,"Bảo bối nói đúng, tất cả đều tốt."

Sở Cẩm Niên ở trong phòng lo lắng tới lui, kh biết ca ca bị đ.á.n.h hay kh, kh biết nương tha thứ cho ca ca hay kh.

Tiểu gia hỏa trong chốc lát thì thở dài một hơi, trong chốc lát lại thở dài một hơi.

Đi tới lui đến mệt mỏi, nó tới bên giường, Sở Trường Phong lẳng lặng nằm ở trên giường, tiểu gia hỏa hôn nhẹ mặt , mềm mại nói: "Cha mau tỉnh lại a, nương sắp mắng ca ca , nói kh chừng ca ca đã bị nương đánh, làm chủ cho ca ca a."

"Được ... Kỳ thật là ca ca phạm sai lầm, nhưng ca ca kh cố ý, ca ca... Ca ca lợi hại, sẽ kh bị thương."

"Cha... Ca ca thật sự đã trở nên tốt tốt, so với Niên Niên còn tốt hơn, Niên Niên hiện tại thích ca ca."

" nói ca ca khóc hay kh?"

"Cha, cái gì cũng kh biết nha?"

Tiểu gia hỏa dẩu miệng nhỏ bóp nhẹ mũi Sở Trường Phong, bóp đến biến dạng, lại vội vàng bu ra, nhẹ nhàng vuốt ve mũi .

"Ôi ôi, xin lỗi, Niên Niên kh cố ý bóp mũi của cha đâu, cái mũi tốt, đừng hỏng nhé, nếu kh cha xinh đẹp của con sẽ kh xinh đẹp nữa."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...