Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 127:

Chương trước Chương sau

"Dùng tốt! Bất quá... Bất quá dùng thì dễ, nhưng... Nhưng thật chuẩn!" Sở Cẩm Niên giải thích.

Sở Cẩm Chu ở một bên cười híp mắt đệ đệ giới thiệu cho bọn họ.

Mà Thẩm Chỉ thì chằm chằm Sở Cẩm Chu, đến mắt cũng kh dám chớp.

Nhận th được tầm mắt của nàng, Sở Cẩm Chu về phía nàng, trong lòng kh khỏi chột dạ, vì thế lộ ra nụ cười ngây ngốc với nàng.

Khóe miệng Thẩm Chỉ cong lên, vẫy tay với nó,"Lại đây."

"Nương." Tiểu gia hỏa tới bên cạnh nàng.

Thẩm Chỉ kéo bàn tay nhỏ bé của nó qua, bàn tay nhỏ bé trắng nõn bị tảng đá mài ra máu.

Nàng cúi đầu ôn nhu thổi,"Đau kh?"

Sở Cẩm Chu kinh ngạc lắc đầu,"Kh... Kh đau..."

Thẩm Chỉ trừng mắt: "Kh đau mới là lạ! Chảy m.á.u !"

Tiểu gia hỏa ủy khuất cúi đầu.

Nàng mềm lòng, xoa xoa đầu nhỏ của nó,"Tiểu hùng, con biết con lợi hại thế nào kh?"

Sở Cẩm Chu đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt sáng ngời.

"Dũng cảm như vậy, lợi hại như vậy, nương đều sợ ngây ! Đây là tiểu hùng nhà ai? Vậy mà lại g.i.ế.c heo rừng! Đây chính là heo rừng lớn nha!"

Trái tim Sở Cẩm Chu đập rộn ràng, khóe miệng kh khỏi nhấc lên.

"Nhà chúng ta! Ca ca là nhà chúng ta nha! Nương ngốc!"

Sở Cẩm Niên kh biết từ lúc nào đã chạy tới, cánh tay nhỏ ôm chặt l Sở Cẩm Chu," hùng ca ca là ca ca của Niên Niên! Kh là nhà khác nha!"

Sở Cẩm Chu ngẩn , nh cũng ôm l đệ đệ nho nhỏ.

Thẩm Chỉ bất đắc dĩ,"Tiểu Hắc Cầu, kh ai muốn cướp ca ca của con, xem con gấp chưa kìa."

Sở Cẩm Niên cũng kh phục,"Con đương nhiên nóng nảy! Ca ca tốt như vậy chỉ thể là của Sở Niên Niên con!"

Sở Cẩm Chu cười đến mức hai mắt híp lại kh th.

"Chu Chu ca ca, ngươi rốt cuộc là làm thế nào g.i.ế.c c.h.ế.t heo rừng nha?"

"Chu Chu, cái ná kia dùng như thế nào a?"

Mộc Mộc cùng Ngưu Ngưu thật sự là tò mò muốn c.h.ế.t!

Trương đại nương cũng vẻ mặt tò mò.

Sở Cẩm Chu giả bộ trấn định,"Vậy... vậy ta cho các ngươi xem một chút."

Nó vừa mới cầm một khúc củi, Sở Cẩm Niên lập tức đoạt l, chạy tới dưới tường viện, đặt củi lên,"Ca ca! Được !"

Sở Cẩm Chu l một viên đá từ trong túi áo, cầm ná nhắm,"vèo" một tiếng, củi bị đ.á.n.h trúng, bay ra ngoài!

Mọi ngây .

Trong sân im ắng, kh ai nói chuyện.

Sở Cẩm Chu cầm ná, quay đầu bọn họ, trái tim đập nh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-127.html.]

Nó còn chưa nghe được bất luận kẻ nào khen ngợi, cả đã bị Thẩm Chỉ ôm chặt l.

"Bảo bối! con lợi hại như vậy?! So với lớn còn lợi hại hơn! Ngắm chuẩn quá!"

Sở Cẩm Niên kịp phản ứng, cười hì hì nhảy tới nhảy lui bên cạnh ca ca,"Ca ca kh hổ là ca ca của Niên Niên, tùy tiện là thể b.ắ.n trúng!"

Sở Cẩm Chu mím miệng cười, cười một lúc, rốt cuộc kh nhịn được nữa mà mở miệng cười thành tiếng, để lộ hàm răng trắng nhỏ.

"Ôi trời đất ơi!" Trương đại nương bỗng nhiên ra tiếng,"Thẩm Chỉ a! Nhà ngươi sợ là kh sinh ra thần đồng chứ! Này nếu là học b.ắ.n tên, sau này sẽ trở thành đại tướng quân a!"

"Đương nhiên ! Chu Chu nhà ta chính là thần đồng! Đây chính là thể b.ắ.n c.h.ế.t heo rừng!"

Thẩm Chỉ cùng Trương đại nương nói chuyện, ánh mắt híp lại, bộ dáng kiêu ngạo.

Sở Cẩm Niên: "Thần đồng! Ca ca là thần đồng!"

Mộc Mộc vừa nghe, cũng hô theo: "Chu Chu ca ca là thần đồng!"

Ngưu Ngưu: "Chu Chu đệ đệ là thần đồng!"

Sở Cẩm Chu cười đến đỏ mặt.

Trước đây nó b.ắ.n s.ú.n.g cũng chuẩn, đoàn trưởng bá bá còn nói chờ nó lớn lên một chút sẽ bồi dưỡng nó làm tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa.

Tuy rằng kh thể làm tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, nhưng ngày thường nó cũng thể b.ắ.n c.h.ế.t nhiều địch nhân!

Thẩm Chỉ ôm mặt nó xoa xoa,"Ai nha, lại lợi hại như vậy, tiểu thần đồng?"

Sở Cẩm Chu: "Nương, con còn thể săn thỏ rừng, gà rừng, con cũng b.ắ.n chuẩn."

"Nương biết, con chính là lợi hại mà!"

Trương đại nương ở một bên đến hâm mộ,"Chu Chu à, con lợi hại như vậy, cũng dạy Ngưu Ngưu nhà ta , sau này nếu nó tay nghề như vậy, trưởng thành nói kh chừng còn thể làm thợ săn."

Ngưu Ngưu khẩn trương nuốt nước miếng, cẩn thận quan sát Sở Cẩm Chu.

Sở Cẩm Chu nhướng mày,"Ừm! Ta dạy ngươi!"

"Ca ca, ta nữa! Còn ta nữa?" Sở Cẩm Niên gấp đến độ xoay qu.

Sở Cẩm Chu ôm bả vai nhỏ của ,"Dạy! Ca ca đương nhiên sẽ dạy ngươi!"

Tiểu gia hỏa vui vẻ, ôm ca ca kh bu tay.

"Chu Chu ca ca, vậy... vậy thể dạy cho ta kh?" Mộc Mộc nhẹ nhàng kéo quần áo của Sở Cẩm Chu.

Kỳ thật nó sợ Sở Cẩm Chu, dù Sở Cẩm Chu cũng là tiểu bá vương.

Nhưng là m ngày nay nó phát hiện tiểu bá vương này kh khi dễ , kh khi dễ Niên Niên, cũng kh khi dễ nó, cho nên nó mới đ.á.n.h bạo hỏi.

Sở Cẩm Chu rút tay kia ra ôm l Mộc Mộc,"Chu Chu ca ca cũng dạy ngươi."

"Hắc hắc hắc... Niên Niên, ngươi nghe th kh, ca ca ngươi cũng dạy ta!"

Sở Cẩm Niên gật gật đầu,"Nghe th, nghe th!"

Trương đại nương vui tươi hớn hở, ánh mắt của bà dừng ở đầu heo rừng nằm ở bên kia sân, càng cảm th Sở Cẩm Chu là thần đồng.

Thật lợi hại a!

Chuyện này truyền ra ngoài ai biết là do một đứa trẻ làm chứ?

Kích động qua , Thẩm Chỉ lại bảo Trương đại nương gọi Trương đại bá và cả nhà Thạch Đầu tới, tiếp tục xử lý heo rừng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...