Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Chương 137:
Chợt phản ứng lại, Thẩm Chỉ chậc lưỡi, nàng lại so sánh với chó?
Thật sự là sắc đẹp hại ! Não sắp hỏng !
Ngủ thôi ngủ thôi!
khởi xướng ngược lại ngủ thoải mái, nhưng bị hại lại cả đêm khó ngủ.
Nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng của bên cạnh, bảo đảm nàng thật sự ngủ , Sở Trường Phong mới dám mượn ánh trăng lặng lẽ nàng.
Ánh mắt dừng ở trên đôi môi phấn nộn của nàng, kh thể rời .
Cũng chỉ là cảm giác trong chốc lát, nhưng mềm mại.
"Thình thịch thình thịch..."
Bỗng nhiên, kh hiểu tim bắt đầu bắt đầu tăng tốc, đập nh, Sở Trường Phong vội vàng che trái tim lại.
Tiếng tim đập trong đêm yên tĩnh vẻ đặc biệt rõ ràng.
Nhưng quen , ngược lại kh cảm th gì kh đúng.
Cũng kh biết là cái gì qu phá, Sở Trường Phong bỗng nhiên phát hiện hành vi cùng ý thức của kh còn nằm trong tầm kiểm soát của nữa.
biết rõ là kh thể, kh nên, nhưng vẫn nghiêng đầu, cẩn thận tới gần, thử chạm nhẹ vào đôi môi mềm mại kia.
Kh chỉ mềm mại, còn mang theo một tia ấm áp.
lẽ vì tò mò, lại dán môi lên môi nàng, tim đập như trống, nhưng theo bản năng mà xem nhẹ.
kh tiến thêm một bước, chỉ là hôn thời gian dài một chút, lâu một chút.
Thời gian dường như đã trôi qua thật lâu, đột nhiên hoàn hồn, vừa ảo não vừa áy náy, cuống quít rụt lại.
kéo chăn che mặt lại, nhưng mặt vẫn nóng lên.
Môi nàng hình như vị ngọt...
Trong đêm tối, khuôn mặt tái nhợt tuấn mỹ bỗng nhiên nở nụ cười nhàn nhạt.
Chỉ cười trong chốc lát, nụ cười của dần dần biến mất, khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ.
Ngày hôm sau.
Khi Thẩm Chỉ tỉnh lại, Sở Trường Phong đã tỉnh, hai nhau một lúc, trong đầu nàng đều là chuyện ngày hôm qua hôn này.
Tuy chột dạ thẹn thùng, nhưng trên mặt lại giả bộ bình thản.
" dậy sớm thế, kh là sau khi bị ta hôn, cả đêm kh ngủ đ chứ?"
Vốn là một câu tùy ý, nhưng lại nói vào trong lòng Sở Trường Phong.
rũ mi mắt, kh lên tiếng.
Thẩm Chỉ vỗ vỗ vai ,"Được được , ai da, hôn một cái thể rớt miếng thịt ?"
Sở Trường Phong bất đắc dĩ trừng nàng.
Thẩm Chỉ sờ sờ mũi, trong lòng nghĩ làm thế nào hòa nhau một ván, cũng kh thể chỉ nàng chủ động hôn , cái này cũng quá mất mặt.
Suy nghĩ một chút, nàng hỏi: "Đúng , ngày đó rơi xuống rừng trúc, trong lòng ôm dù, kh là muốn đưa dù cho ta chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-137.html.]
Trong lòng Thẩm Chỉ biết rõ là kh khả năng, nàng chỉ muốn trêu chọc Sở Trường Phong.
Dù thể sẽ kh trả lời, vậy nàng liền tg.
Nhưng sắc mặt Sở Trường Phong lập tức trở nên kh tốt, mặt trắng đến dọa .
Thẩm Chỉ nhăn mày,"... vậy? ... đừng nóng giận."
Nàng chút kh biết làm ,"Ai nha, ta chỉ tùy tiện nói thôi, biết kh đưa cho ta, nhất định là đưa cho đám nhãi con, ta chỉ là trêu , kh cần nhỏ mọn như vậy chứ."
Sở Trường Phong mím chặt môi, khóe miệng bỗng giật giật,"Vốn kh đưa cho nàng."
Thẩm Chỉ sửng sốt một chút, mũi bỗng nhiên cay cay, hốc mắt cũng nóng lên.
Nàng cuống quít dời tầm mắt ,"A... Cái này... Như vậy , ta... ta biết mà, ta cũng kh kh biết..."
Nàng lẩm bẩm, chính nàng cũng kh biết đang nói cái gì, vừa nói vừa mặc quần áo vào.
Lúc xuống giường, kh chú ý, chân kh cẩn thận vấp vào chân giường, kèm theo một tiếng "A", cả liền kh thể khống chế mà ngã nhào ra ngoài.
"Thẩm Chỉ..."
Sở Trường Phong vừa hô lên, đồng thời thân thể phản xạ ều kiện ngồi dậy, cố sức bò đến bên giường.
"Thẩm Chỉ, nàng kh chứ? Thế nào ?"
"Ngã vào đâu ?"
Chỉ là động tác chậm chạp lại vụng về, chờ bò đến bên giường, Thẩm Chỉ đã ngồi dưới đất xoa xoa đầu gối, nhẹ nhàng thổi vết thương.
Đầu gối nàng vốn trắng nõn mềm mại, lúc này đã nhuộm một mảnh vệt đỏ.
Hốc mắt bất giác chua xót, cũng kh để ý còn ở trên giường, tiếp tục nhào về phía trước.
"Rầm" một tiếng, thân thể rơi xuống giường, lại kh cảm th đau, ánh mắt chỉ dán vào gương mặt nhăn nhó vì đau của Thẩm Chỉ.
"Đau lắm kh? Máu chảy nhiều lắm ? Nàng đừng sợ..."
Sở Trường Phong cúi đầu đầu gối nàng, vươn tay ra cũng kh dám đụng vào, run rẩy, cực kỳ luống cuống.
Kh thể, chỉ thể nhẹ nhàng thổi vết thương cho nàng,"Kh đau, thổi một chút sẽ kh đau."
Mỗi lần Sở Cẩm Niên trở về nói bị thương ở đâu, hoặc đau ở đâu, Sở Trường Phong đều làm như vậy.
Dù ngoại trừ thói quen đơn giản nhưng vô dụng này, cũng kh thể làm gì khác.
Thẩm Chỉ ngơ ngác Sở Trường Phong, nhíu mày chặt, hốc mắt còn phiếm hồng, như... sắp khóc bất cứ lúc nào.
Vốn trong lòng còn th ủy khuất, nhưng đột nhiên nàng kh còn buồn nữa.
"Sở Trường Phong..."
Còn chưa kịp phản ứng, nàng đã vươn cánh tay ôm chặt l cổ Sở Trường Phong.
Thân thể lập tức cứng đờ.
Thẩm Chỉ: "Thật ra cũng kh đau lắm, chỉ đau một chút thôi."
Sở Trường Phong lập tức xem nhẹ sự kh tự nhiên khi bị nàng ôm, thốt ra: " vết thương nhỏ, sẽ đau, Niên Niên mỗi lần bị thương sẽ đau, còn thích khóc."
"Ta kh thích khóc." Thẩm Chỉ nhỏ giọng nói.
Sở Trường Phong: "Bởi vì nàng là lớn, cho nên kiên cường."
Chưa có bình luận nào cho chương này.