Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 159:

Chương trước Chương sau

Tiểu gia hỏa ngây một chút, lập tức liền cười tươi như hoa.

Vốn trong lòng chút khổ sở, nhưng hiện tại nó kh khổ sở chút nào!

Nương ở đây!

Nó quay đầu sang bên kia, cha và đệ đệ đầu tựa vào nhau, bọn họ cũng ở đây!

Kh sợ!

Coi như là bị b.o.m nổ 100 lần, nó cũng kh sợ!

Thẩm Chỉ nắm bàn tay nhỏ bé của nó,"Bảo bối, mau ngủ thêm một lát."

Tiểu gia hỏa lắc lắc đầu,"Nương, hình như mặt trời mọc , con ra ngoài xem một chút!"

Thẩm Chỉ: "Được ."

tiểu gia hỏa mang giày nhảy nhót chạy ra ngoài, Thẩm Chỉ khẽ mỉm cười.

Qua một lát, tiểu gia hỏa lại lạch bạch chạy vào, vào cửa, đột nhiên nhớ tới cha và đệ đệ còn đang ngủ, nó vội vàng thả nhẹ bước chân.

"Nương, bên ngoài mặt trời đã mọc , mặt trời thật to thật lớn, hơn nữa con th nhiều thẩm thẩm nãi nãi đều xách giỏ về phía sau núi, con cũng muốn , hiện tại chắc c thể hái nhiều nấm!"

Tiểu gia hỏa ghé vào bên giường, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, giọng nói của nó nhẹ nhỏ, nhưng Sở Cẩm Niên và Sở Trường Phong vẫn bị đ.á.n.h thức.

Hai cha con đồng loạt duỗi lưng một cái.

"Ừm- cha nương, ca ca... Mặt trời phơi đến m.ô.n.g ?"

Sở Cẩm Niên híp mắt mềm mại mà lẩm bẩm,"Ha nha- Niên Niên... rời giường hái nấm... hái thật nhiều thật nhiều nấm..."

Thẩm Kỳ nhéo cái mũi nhỏ của nó,"Tiểu trứng lười, ca ca con đã sớm dậy, chỉ con là còn ngủ thôi!"

Lời này vừa nói ra, tiểu gia hỏa vội vàng mở mắt, nh chóng ngồi dậy.

Lúc này mới phát hiện cha và nương đều còn nằm, ca ca còn ngồi ở bên giường cười ha hả nó, lập tức nó liền nhận ra bị lừa.

Tiểu gia hỏa tức giận dùng đầu đẩy cánh tay Thẩm Chỉ,"Nương hư! và cha vẫn còn đang ngủ, ca ca cũng còn ở chỗ này."

Thẩm Chỉ cười ha ha ôm l nó xoa nắn,"Sở Niên Niên, bị lừa ?!"

"Hừ!" Tiểu gia hỏa tiếp tục dùng đầu đụng nàng.

Sở Trường Phong th tỉnh, nghiêng đầu bọn họ.

chằm chằm Sở Cẩm Chu vài lần, bỗng nhiên giơ tay, lướt qua Thẩm Chỉ và Sở Cẩm Niên, bàn tay đặt lên đầu Sở Cẩm Chu,"Đêm qua gặp ác mộng, sợ kh?"

Sở Cẩm Chu ngây .

Sở Trường Phong: "Hôm qua ngươi mơ th cái gì? Sợ tới mức đầu đầy mồ hôi, hù c.h.ế.t ta và nương con."

Sở Cẩm Chu chớp chớp mắt, hốc mắt nóng lên, nhất thời quên trả lời.

Mà Sở Cẩm Niên lập tức tỉnh táo, ánh mắt trừng đến vừa tròn vừa lớn,"Cái gì?! Ca ca, tối hôm qua ngươi lại gặp ác mộng? Xong xong , ta kh nghe th nha?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-159.html.]

Khuôn mặt đen nhỏ của nó nhăn nhó,"Trước kia gặp ác mộng ta đều sẽ ôm ngươi an ủi, đêm qua ta lại kh nghe th?"

Tiểu gia hỏa tự trách kh thôi,"Niên Niên quá ngốc, ngủ như heo con, cũng kh nghe th..."

Thẩm Chỉ: "Bởi vì con còn chưa nghe th, ca ca đã được ta và cha con an ủi ."

Sở Cẩm Chu nắm bàn tay nhỏ bé của đệ đệ,"Kh việc gì, ca ca kh sợ."

Sở Cẩm Niên bĩu môi,"Nhưng Niên Niên chính là ngủ như heo con, chỉ biết ngủ, những thứ khác, cái gì cũng kh biết, ai... Ta thật đúng là nhãi con vô dụng..."

"Phụt..." Thẩm Chỉ quả thực bị sự đáng yêu của nó chọc cười thành tiếng,"Sở Niên Niên, con lại đáng yêu như vậy?"

Sở Cẩm Niên gãi gãi đầu,"A? Con ... con lại đáng yêu? Heo con cũng đáng yêu ?"

Sở Trường Phong xoa xoa đầu nó,"Đúng vậy, heo con nhà chúng ta cũng đáng yêu."

Khuôn mặt Sở Cẩm Niên đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm,"Mọi chỉ giỏi dỗ con... mọi đừng quá thích con... Luôn nói dối... Cẩn thận con tin nha..."

Đáng yêu quá!

Thẩm Chỉ nhịn kh được hôn nó một cái, sau đó lại hôn Sở Cẩm Chu một cái.

"Được ! Rời giường rời giường! Hôm nay chúng ta còn lên núi!"

Nàng vừa nói xong, Sở Cẩm Niên lập tức bò đến bên giường,"hì hục hì hục" bắt đầu mặc quần áo.

nh, ba mẹ con đã chuẩn bị xong, Sở Cẩm Niên ngoại trừ mang theo rổ, còn mang theo ná của .

"Ca ca, chúng ta nếu là th thỏ rừng, ta sẽ b.ắ.n nó!" Tiểu gia hỏa vỗ vỗ ná của , đắc ý nói.

Thẩm Chỉ kh chút lưu tình chọc thủng mộng tưởng tốt đẹp của nó.

"Sở Niên Niên, con b.ắ.n chuẩn kh? Đừng đem con mồi đều dọa chạy hết, đến lúc đó ca ca cũng kh b.ắ.n được."

Sở Cẩm Niên ai oán nàng,"Nương, lại như vậy? kh tin con chút nào ?"

"Nhưng tiểu ngu ngốc thì kh săn được đâu." Thẩm Chỉ ung dung nói.

"Con... con..." Sở Cẩm Niên thở hồng hộc "Hừ" một tiếng,"Nương hư! Con sẽ bảo ca ca dạy con! Con sẽ kh làm tiểu ngu ngốc mãi đâu!"

Thẩm Chỉ lắc đầu, cái này còn kh ngốc, chính cũng đang mắng là đồ ngốc.

Sở Cẩm Chu: "Nương, yên tâm, con sẽ dạy Niên Niên, cho dù Niên Niên b.ắ.n kh chuẩn thì con cũng thể!"

Sở Cẩm Niên rầm rì ôm l cánh tay ca ca, nghiêng nghiêng đầu đưa cho Thẩm Chỉ một ánh mắt đắc ý.

Thẩm Chỉ về phía Sở Trường Phong đang ngồi trên xe lăn, cười tủm tỉm,"Sở Phong Phong, ta muốn dẫn hai tiểu ngốc nhà lên núi, ở nhà tr nhà cho tốt."

Sở Trường Phong gật gật đầu,"Ừ."

Sở Cẩm Niên dậm chân nhỏ,"Nương, chúng con thật sự kh tiểu ngốc! Con thì thôi , nhưng ca ca kh nha!"

Thẩm Chỉ kh để ý tới nó, nàng chằm chằm Sở Trường Phong,"Đừng quá nhớ ta, ta sẽ về nh thôi."

Sở Trường Phong kh được tự nhiên ho nhẹ một tiếng, xoay xe lăn để lại cho nàng một bóng lưng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...