Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 168:

Chương trước Chương sau

"Ừm! Đẹp!"

Sở Cẩm Chu cũng nhịn kh được theo đệ đệ chạy ở trong sân.

"Ha ha ha... Túi của ta tốt nha! Ná của ta cũng sẽ kh rơi!"

"Ta cũng thế! Túi này thật tuyệt quá!"

Hai tiểu gia hỏa chạy mệt, liền tay nắm tay lắc lư, vừa vừa hát.

Thẩm Chỉ hai cái túi xách nhỏ cùng hai tiểu gia hỏa đáng yêu, nhịn kh được cảm thán một câu,"Ai nha, tay nghề của ta cũng thật tốt!"

Sở Trường Phong sâu kín nói: "Ngay cả túi xách nhỏ xinh đẹp như vậy nàng cũng biết may, sau này quần áo của nàng rách thì tự may ."

"A... A?!"

Thẩm Chỉ trợn tròn mắt.

"Kh chứ, Sở Trường Phong, lại kh giúp ta khâu? Ta là nương t.ử của nha!"

Sở Trường Phong: "Ta còn là tướng c của nàng đó!"

Thẩm Chỉ này, mỗi ngày hôn ! Nhưng càng suy nghĩ, càng cảm th nàng đơn thuần là chiếm tiện nghi của !

Nương t.ử nhà ai may cho hài t.ử một cái túi xách nhỏ đẹp như vậy, lại chưa bao giờ may cho tướng c một cái hà bao nhỏ?!

Nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa từng may cho thứ gì!

Thì ra tay nghề của nàng lại tốt như vậy!

Kh ngờ trước kia đều là lừa gạt !

Lừa may cho nàng... may những thứ đó...

Rõ ràng chính nàng may đẹp như vậy, còn may xấu...

Nàng rốt cuộc là đang nghĩ gì a?

Thẩm Chỉ sửng sốt một chút, trong khoảng thời gian ngắn nghĩ mãi mà kh này đột nhiên lại cáu kỉnh, giống như đứa nhỏ vậy.

" làm vậy? tự nhiên lại thế này?"

Sở Trường Phong mím môi,"Kh gì."

Thẩm Chỉ vài lần, cũng kh hỏi tiếp.

Buổi tối, trước khi ngủ, Thẩm Chỉ đột nhiên nói: "Hôm nay Niên Niên ngủ với cha con, ta ngủ với Chu Chu."

Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên nắm tay ngây ngẩn cả , Sở Trường Phong cũng ngây .

Chẳng lẽ nàng tức giận? Kh muốn cùng ngủ chung giường?

Nhưng cũng kh nói gì, tại nàng lại tức giận? Đúng là tâm tư nữ nhân thật khó nắm bắt.

Sở Cẩm Niên kh vui lắm,"Nương, vì ? Niên Niên muốn ngủ cùng ca ca, chúng con vẫn luôn ngủ cùng nhau nha."

Mỗi buổi tối nó đều cùng ca ca nói nhiều chuyện nhỏ, hơn nữa hôm nay còn nhiều vấn đề về ná muốn hỏi ca ca!

Sở Cẩm Chu ngược lại kh cả, chỉ cảm th nghi hoặc.

Hai tay Thẩm Chỉ chống nạnh,"M ý kiến cũng kh được, ta là đứng đầu gia đình này, ta nói cái gì thì chính là cái đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-168.html.]

Sở Cẩm Niên và Sở Trường Phong kh dám nhiều lời, nhưng oán niệm của hai cha con sâu.

Sở Trường Phong kiên trì cho rằng Thẩm Chỉ kh thật sự tình cảm với , nhất định chính là sợ yêu cầu nàng may hà bao giúp .

Mà Sở Cẩm Niên lại đang suy nghĩ quan hệ giữa nương và ca ca đột nhiên trở nên tốt như vậy từ khi nào.

Nương kh ngủ cùng , nhưng lại muốn ngủ cùng ca ca! Cái này thể ra đãi ngộ khác nhau!

Sở Niên Niên nó so ra kh bằng vị trí của ca ca trong lòng nương!

Được , tuy rằng nó vốn kh bằng ca ca, nhưng... Nhưng trong lòng vẫn là kh dễ chịu.

"Hôm nay liền quyết định như vậy!"

Nói xong, Thẩm Chỉ liền kéo Sở Cẩm Chu vào phòng ngủ nhỏ, để lại Sở Trường Phong và Sở Cẩm Niên hai mặt nhau.

Trải giường xong, Thẩm Chỉ vỗ vỗ giường,"Chu Chu, lên đây."

Sở Cẩm Chu nuốt nuốt nước miếng, chậm rãi bò lên giường.

Tiểu gia hỏa nằm ở phía trong giường, cũng kh dám dựa vào Thẩm Chỉ quá gần, sợ nàng kh thích.

Hai mẹ con nằm trên giường thật lâu cũng kh nói chuyện.

Sở Cẩm Chu kh hiểu chút khẩn trương, nó kh biết làm sai chuyện gì hay kh, nương muốn giáo d.ụ.c nó hay kh, nó cảm giác sự tình kh đơn giản như vậy.

Từ đêm qua biết thân phận của tiểu gia hỏa này, trong lòng Thẩm Chỉ vẫn nghẹn, nàng luôn muốn tìm cơ hội trò chuyện với tiểu gia hỏa này.

Hiện giờ tiểu gia hỏa đang nằm bên cạnh nàng, nàng lại kh biết nên mở lời như thế nào.

, nó kh là đứa trẻ bình thường, cũng kh chỉ là con của nàng, nó... còn là một tiểu hùng làm cho ta kính trọng.

Trằn trọc hồi lâu, Sở Cẩm Chu bỗng nhiên mở miệng,"Nương, muốn nói gì với con kh?"

"Nương, tại muốn ngủ cùng con? Tại kh ngủ cùng Niên Niên? Niên Niên... sẽ buồn..."

Thẩm Chỉ đột nhiên ôm l bả vai nhỏ của nó.

Cả Sở Cẩm Chu lập tức cứng đờ, nhưng ngửi th mùi thơm nhàn nhạt trên nàng, dựa vào bả vai mềm mại của nàng, nh nó lại thả lỏng.

"Nương, ôm con như vậy sẽ nóng."

Thẩm Chỉ: "Nương... kh nóng, nương chỉ muốn ôm con thôi."

Sở Cẩm Chu chớp mắt, vừa nghi hoặc vừa tò mò nàng.

Thẩm Chỉ xoa mặt nó, nhẹ giọng nói: "Chịu nhiều khổ như vậy, một tới đây, sợ kh?"

Sở Cẩm Chu ngơ ngác nàng.

Cuối cùng nhận ra nương đã phát hiện nó kh tiểu mập mạp kia, khủng hoảng cực lớn giống như thủy triều quét tới.

Khuôn mặt nhỏ n lập tức trắng bệch như tờ gi.

Đôi mắt kịch liệt run rẩy,"Nương..."

Môi nó cũng run rẩy,"Đúng... xin lỗi... con... con kh cố ý... con kh muốn chiếm l gia đình của nương, con..."

Giọng nói của tiểu gia hỏa run rẩy dữ dội, nước mắt như hạt châu từng chuỗi rơi xuống.

"Thật sự xin lỗi... con kh biết... con kh biết làm trả lại cho ..."

Trái tim Thẩm Chỉ đau nhói, nàng vội vàng ôm tiểu gia hỏa dỗ dành,"Ngoan, Chu Chu ngoan, nương kh trách con, con kh sai, đừng khóc. Đừng khóc..."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...