Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Chương 190:
"Con... nhưng con muốn làm ca ca..." Nó đột nhiên kéo tay Thẩm Chỉ.
"Nương, lớn hơn hai tháng cũng kh ra, để cho con làm ca ca của Mộc Mộc , con chắc c sẽ làm tốt!"
Mộc Mộc chớp chớp nước mắt,"Con... con làm ca ca-"
Hai tiểu gia hỏa kh lớn, nhưng đối với việc làm ca ca lại chấp nhất cũng kh ít.
"Liền theo tuổi mà tính, Chu Chu là lão đại, Mộc Mộc là lão nhị, Niên Niên là lão tam!" Thẩm Chỉ giải quyết dứt khoát
Sở cẩm năm sống kh còn gì luyến tiếc, đừng nói là Mộc Mộc khóc, ngay cả nó cũng muốn khóc đây!
"Vậy khi nào con mới thể làm ca ca nha? Con muốn làm ca ca..."
Tiểu gia hỏa ủy khuất nói thầm.
Thẩm Chỉ Sở Trường Phong, ung dung nói: "Chờ , chờ sau này nương và cha con sinh cho các con một ."
"Khụ khụ khụ..." Sở Trường Phong hai mắt dại ra.
Còn ba tiểu gia hỏa nghe th lời này liền mừng rỡ tìm kh thôi, Mộc Mộc cũng kh khóc, hỏi thẳng khi nào nàng mới thể sinh .
Thẩm Chỉ lừa dối một hồi lâu, cuối cùng bọn chúng cũng yên tĩnh.
Hôm nay thật đúng là mệt mỏi đến mức kh muốn làm gì cả, buổi sáng bán đồ ăn, buổi chiều lại gặp loại chuyện này, đừng nói hai lớn, ngay cả các tiểu gia hỏa thể xác và tinh thần cũng đều mệt mỏi.
Nấu mì ăn xong, Thẩm Chỉ gọi bọn chúng lên giường ngủ.
Mộc Mộc theo Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên lên giường nhỏ, được hai đệ bọn họ sắp xếp nằm ở giữa.
Giường này Thẩm Chỉ đã sửa lại, trước kia cũng kh đệm, chăn cũng rách nát, chăn kh ra màu sắc, vừa thối vừa cứng.
Sau đó Thẩm Chỉ đều ném , tìm một cái chăn và một cái đệm mềm của nguyên chủ thay vào.
Nằm ngủ mềm mại và thoải mái.
Mộc Mộc ở nhà ngủ với gia gia, nhà bọn họ kh chăn tốt, cũng rách nát. Hôm nay đắp chăn này cũng cảm th tốt vô cùng.
Nó đắp chăn, chỉ lộ ra một đôi mắt, còn ngửi được một mùi thơm nhàn nhạt từ chăn.
Chỉ là tò mò qua , nghĩ đến gia gia, trong lòng lại khổ sở.
Gia gia kh cần nó nữa.
Gia gia để cho nó ở nhà thẩm thẩm xinh đẹp... à kh... nhà mẹ nuôi, bảo nó nghe lời, chăm chỉ làm việc.
Nó đương nhiên biết, chỉ là nó kh muốn rời khỏi gia gia, cho dù gia gia giống như cha nuôi kh thể được, nó cũng thể giống Niên Niên vậy, hái rau dại cho gia gia, chăm sóc gia gia.
Còn nữa, bình thường gia gia luôn dạy nó kh được làm xấu, kh được trộm đồ, kh được khi dễ khác, nhưng tại gia gia... lại trộm đồ của khác?
Nó biết rõ loại chuyện này là kh đúng, nó nghĩ kh ra, trong lòng khổ sở.
Sợ bị Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên biết, nó chỉ thể chôn trong chăn, nhỏ giọng khóc.
Ngày hôm sau, ba tiểu gia hỏa rời giường từ sớm.
Khóc nửa buổi tối, Mộc Mộc dường như đã thu thập tốt tâm tình, nó cố gắng lộ ra nụ cười.
Nó kh thể cứ khóc mãi, chờ gia gia trở về, nó vẫn thể th gia gia.
Gia gia cũng kh là kh trở lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-190.html.]
Gia gia làm chuyện xấu, chờ gia gia trở lại, nó sẽ nhắc nhở gia gia, để gia gia kh làm chuyện xấu nữa.
"Hà ô..."
Sở Cẩm Niên ngáp một cái, híp mắt về phía phòng ngủ.
"Cha nương! Niên Niên vào nha! Hai đã dậy chưa?"
"Nh dậy nha, mặt trời sắp phơi đến m.ô.n.g !"
Nói xong, nó thoáng ra bên ngoài, bên ngoài vẫn còn mưa nhỏ tí tách, cũng kh mặt trời.
Tiểu gia hỏa chợt cảm th xấu hổ.
"Được , kỳ thật kh mặt trời, nhưng thời gian đã kh còn sớm nữa."
Nói xong, nó rảo bước tiến vào phòng, thò cái đầu nhỏ ngó qu.
Trong phòng tối om, hôm qua mệt mỏi một ngày, Sở Trường Phong và Thẩm Chỉ đêm qua lại nói nhiều chuyện về Mộc Mộc, cho nên bây giờ còn đang ngủ say.
Chỉ là tiếng động khi Sở Cẩm Niên bước vào lập tức đ.á.n.h thức Sở Trường Phong.
Bây giờ tuy phản ứng của kh còn nhạy bén như trước, nhưng là đã từng ra chiến trường, đối với âm th mẫn cảm.
"Niên Niên."
"Cha-"
Sở Trường Phong vừa gọi, Sở Cẩm Niên liền lạch bạch tới.
"Nói nhỏ một chút, nương của con còn đang ngủ, nàng quá mệt mỏi, đừng đ.á.n.h thức nàng."
Dứt lời, cảm giác được lúc mở cửa mang vào một luồng khí lạnh, Sở Trường Phong liền kéo chăn đắp kín cho Thẩm Chỉ.
Sở Cẩm Niên nửa ghé vào bên giường, nhỏ giọng nói: "Cha, bên ngoài trời mưa, hôm nay hình như còn hơi lạnh."
Hiện giờ đã là cuối hè, qua vài ngày nữa sẽ tiến vào mùa thu, chút cảm giác se lạnh cũng là bình thường.
Sở Trường Phong sờ sờ đầu nhỏ của nó,"Vậy đêm qua lạnh kh?"
"Kh lạnh, ca ca và Mộc Mộc ngủ cùng con, ấm áp, đến mùa đ chắc c sẽ kh lạnh đâu!"
Hai cha con nhỏ giọng nói chuyện, Thẩm Chỉ mơ mơ màng màng nghe th, nhưng nàng kh tỉnh lại được, đầu óc chút hỗn loạn, đầu nặng chân nhẹ.
"Cha, nương muốn ngủ tới khi nào a? Khi nào nương mới tỉnh lại?"
Sở Trường Phong nghiêng đầu về phía Thẩm Chỉ, hơn nửa khuôn mặt của nàng đều bị chăn che lại, kéo nhẹ ra.
rõ cả khuôn mặt nàng, sắc mặt lập tức thay đổi.
Nàng cau mày, khuôn mặt đỏ rực, đây là kh bình thường.
Nghĩ đến ngày hôm qua nàng mắc mưa, trong khoảng thời gian này lại mệt mỏi như vậy, chỉ sợ là bị bệnh!
Sở Trường Phong vội vàng đặt tay lên trán của nàng thăm dò, trán nàng nóng hổi.
"Thẩm chỉ... Thẩm Chỉ..."
"Thẩm Chỉ, nàng thế nào , trên chỗ nào khó chịu kh?"
"Thẩm Chỉ, mau tỉnh lại!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.