Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Chương 210:
Sở Cẩm Chu chỉ cảm th tim đều vỡ thành từng cánh từng mảnh, kh gì thể chữa lành được.
"Cha, chính là như vậy, con kh biết Chu Chu kia đâu ... Nhưng... Nhưng kh là đứa trẻ ngoan, khi dễ , cho uống t.h.u.ố.c độc..."
Sở Cẩm Chu lần đầu làm loại chuyện này, nó tựa như một con chuột nhỏ hôi thối, ở trước mặt cha của Sở Cẩm Chu kia, nói xấu .
Nhưng nó chỉ hy vọng cha thể kh chán ghét như vậy, nếu sau này Chu Chu kia trở về, cha thể đề phòng .
Nó chơi trò mưu mẹo nhỏ nhưng lại kh biết trong lòng Sở Trường Phong đã sớm đau lòng kh chịu nổi.
"Sở Chu Chu, nhớ vấn đề lần trước con hỏi phụ thân kh?"
"Cái gì... Vấn đề gì?"
"Con hỏi ta nếu như con kh là Chu Chu, cha còn thích con hay kh."
Sở Cẩm Chu ngơ ngác.
"Lần trước ta đã nói với con, cha chỉ thích Chu Chu của hiện tại, thích Chu Chu ngoan ngoãn, hiểu chuyện, hiếu thuận."
Nói xong, Sở Trường Phong xoa xoa đầu nhỏ của nó,"Tiểu nhãi con, trước kia ăn nhiều khổ như vậy, vất vả tới bên cạnh chúng ta, chính là bảo bối trong nhà chúng ta, cha kh trách con, cha cũng sẽ kh giận con."
"Ô oa..."
Sở Cẩm Chu kh nhịn được, lập tức khóc lên, đầu của nó chôn trong n.g.ự.c Sở Trường Phong, nước mắt trong nháy mắt làm ướt quần áo của Sở Trường Phong.
Sở Trường Phong thở dài, vuốt ve đầu nó, vỗ vỗ lưng nó.
Chỉ là nghe tiểu gia hỏa miêu tả, cũng thể cảm nhận được sự đáng sợ của chiến tr.
Hơn nữa, nó còn là một đứa trẻ, nhiều năm như vậy, làm thế nào sống sót a...
Sở Trường Phong cảm th, mặc kệ quan tâm nó, bảo vệ nó như thế nào, cũng đều cảm th kh đủ.
"Chu Chu, vừa cha muốn nghe chân tướng, mới hung dữ như vậy, con đừng trách cha."
"Ô ô ô... cha..."
"Cha ở đây."
Sở Cẩm Chu khóc đến kh dừng lại được.
Nó cảm th như nó cả thế giới!
Cha, nương đều biết nó là giả, nhưng bọn họ kh kh cần nó.
Bọn họ còn nói thích nó
"Cha... Cảm ơn ... cha..."
Nỗi niềm trong lòng Sở Trường Phong trong nháy mắt tan .
Từ nay, Chu Chu này chính là con trai của , về phần đứa bé kia...
Sở Trường Phong ngẩn nghĩ, lẽ cũng kh muốn cha này.
lẽ bọn họ kh duyên phận làm cha con, chỉ hy vọng kiếp sau thể một cha mà thích và hài lòng.
"Được , tiểu nam t.ử hán đừng khóc, chẳng lẽ còn muốn cha dỗ con ?"
"Con đã lớn , là ca ca, cũng kh thể giống như Niên Niên làm một tiểu khóc nhè, thật mất mặt a."
"Cha... Nhưng con chính là muốn khóc... Con cũng muốn cười..."
Biểu tình của tiểu gia hảo trở nên kỳ quái, muốn khóc mà kh khóc, muốn cười lại kh cười.
Sở Trường Phong cười ha ha vài tiếng,"Lén khóc một chút thôi, đừng để những khác phát hiện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-210.html.]
"Âng."
"Còn nữa, cha còn muốn hỏi con một vấn đề."
"Gì ạ?"
"Con biết nương của con từ đâu tới kh? Trước kia nàng sống thế nào? cũng chịu khổ như con kh?"
Sở Cẩm Chu ngơ ngác, khuôn mặt nhỏ vẫn còn nước mắt, choáng váng.
"Con lén nói cho ta biết, ta sẽ kh nói cho nương của con." Sở Trường Phong dỗ nó.
Sở Cẩm Chu chớp chớp mắt, do dự một chút, nó nhỏ giọng nói: "Cha, con kh thể nói, nương đã nói, chuyện của con và nương, ai cũng kh thể nói."
"Cha cũng kh thể nói ?"
"Kh... Kh thể nói..."
Sở Trường Phong cũng kh miễn cưỡng, quên , cơ hội sẽ hỏi nàng.
"Vậy chuyện hôm nay, con đừng nói cho nương của con, đừng để cho nàng biết ta biết thân phận của con."
"Ừm ừm!"
Sau khi trấn an tiểu gia hỏa, Sở Trường Phong tò mò về nới mà nó từng sống, cũng tò mò về những đồ vật ở đó, vì thế lại hỏi thêm.
Sở Cẩm Chu ngoan ngoãn nói với , hai cha con cứ thế trò chuyện đến khi mặt trời mọc.
"Hô nga nga nga..."
Sở Cẩm Niên ngáp một cái, vỗ miệng chậm rãi ra.
"Ca ca-ca ca-"
"Cha! Các đệ đệ tỉnh !"
Sở Trường Phong trong lòng nặng trịch, kh nỡ bu nó xuống,"Chu Chu, nơi này kh những đáng sợ kia, kh khí độc như con nói, cũng kh s.ú.n.g ống đạn pháo, con chỉ là con trai của chúng ta, sau này đừng sợ."
Nghe tiểu gia hỏa nói xong, cũng hiểu được ác mộng ngày đó nó gặp là ý gì.
Sở Cẩm Chu gật gật đầu,"Cha, vậy con tìm đệ đệ!"
Sở Trường Phong gật đầu, nó liền chạy về phía Sở Cẩm Niên,"Đệ đệ!"
Nó ôm chặt Sở Cẩm Niên,"Đệ đệ! Ca ca thật thích ngươi nha!"
Sở Cẩm Niên ngơ ngác, nó kh rõ vì vừa sáng sớm ca ca lại biểu hiện ra sự yêu thích bó mãnh liệt như vậy, khiến ta thật ngượng ngùng nha.
"Ai nha, Niên Niên cũng thích ca ca." Nó cười híp mắt đáp lại.
Sở Cẩm Chu lôi kéo tiểu gia hỏa vào nhà, lúc này Mộc Mộc cũng từ trong phòng nhỏ ra.
Búi tóc nhỏ trên đầu nó rối tung, chiếc áo ngắn ngủn xộc xệch, lộ ra bả vai nhỏ.
Bất quá Mộc Mộc kh chú ý tới những thứ này, nó híp mắt, vẫn còn buồn ngủ chưa tỉnh hẳn.
Mơ mơ màng màng th Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên, nó gọi,"Chu Chu ca ca, Niên Niên..."
Sở Cẩm Chu cũng cho một cái ôm gấu,"Mộc Mộc! Ta thích ngươi nha!"
"Ừm... ừm..." Mộc Mộc mơ mơ màng màng đáp.
Sở Cẩm Niên: "..."
"Ai nha!! Thẩm Chỉ! Trường Phong, mau đến xem!"
Lúc Lâm Tr rời giường, kiểm tra vết thương của Sở Khiếu một chút, kinh ngạc phát hiện vết thương vốn m.á.u thịt lẫn lộn ngày hôm qua đã kết một lớp vảy dày, tr giống như sắp khỏi hẳn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.