Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Chương 218:
Đám thợ thủ c này cũng đều thấu tình đạt lý.
Ai n đều suy nghĩ chu đáo.
Chỉ chốc lát sau, mọi liền khí thế ngất trời bận rộn.
Thẩm Chỉ thoáng qua, th tốc độ mọi nh, động tác nh nhẹn, nàng liền hài lòng rời .
Sở Trường Phong cách châm cứu lần trước đã qua năm ngày, nên châm cứu lần thứ hai.
Buổi tối, chuyên tâm chép sách, Thẩm Chỉ ngồi bên cạnh viết viết vẽ vẽ, cố gắng vẽ rõ phương pháp chế tác xe lăn một chút.
Sở Trường Phong bu bút l xuống, thoáng qua những thứ nàng vẽ ra, lại thoáng qua những chữ nàng viết.
kinh ngạc nói: "Kh nàng nói với ta nàng kh biết chữ, muốn ta dạy nàng ?"
Động tác viết chữ của Thẩm Chỉ dừng lại, cười nhạt với ,"Hắc hắc hắc, lừa thôi, ta cũng biết một chút."
Bất quá tuy rằng nàng biết viết chữ, nhưng chữ viết ra lung tung rối loạn, giống như ch.ó bò.
Thẩm Chỉ thật sự kh quen dùng bút l, nhưng chỉ cần đem chữ đều viết rõ ràng, ta xem hiểu là được .
Một lát sau, Sở Trường Phong rốt cục nhịn kh được: "Chữ của nàng... còn xấu."
Thẩm Chỉ liếc mắt ,"Con của lại như vậy, cũng kh khen ta biết viết, còn ghét bỏ ta viết kh đẹp!"
Sở Trường Phong: "Được , ta kh nói nữa, biết viết nhiều chữ như vậy đã lợi hại , sau này luyện tập nhiều hơn, khẳng định thể viết tốt hơn."
Thẩm Chỉ "Hừ" một tiếng đột nhiên cọ đến bên cạnh ,"Sở Trường Phong."
"Hả?"
"Kh gì, đột nhiên muốn gọi !"
Sở Trường Phong chằm chằm nàng vài lần, bỗng nhiên thò đầu qua, hôn lên mặt nàng một cái.
Thẩm Chỉ lập tức trong vui vẻ cười híp mắt,"Lại hôn một cái nữa , cứ như vậy chạm một cái, làm đủ? Ta cũng kh cảm nhận được."
Sở Trường Phong bấm ngón tay gõ trán của nàng một cái,"Kh biết xấu hổ, mỗi ngày đều muốn hôn, vậy được?"
Thẩm Chỉ ghé vào bàn, bĩu môi,"Con lại như vậy nha? Nương t.ử muốn hôn cũng kh cho, keo kiệt muốn c.h.ế.t."
Sở Trường Phong vỗ vỗ bả vai nàng,"Nàng lại đây, vào trong lòng ta."
Thẩm Chỉ nghiêng đầu," muốn ôm ta, nhưng... nhưng bây giờ chân vẫn còn đang trong giai đoạn trị liệu, vạn nhất bị đè lên, trị liệu xảy ra vấn đề thì làm ?"
"Kh , kh ta cũng ôm m đứa con trai ?"
Do dự một chút, Thẩm Chỉ đứng dậy nhẹ nhàng ngồi ở trên đùi Sở Trường Phong, hai tay ôm cổ ,"Như vậy ?"
Sở Trường Phong đột nhiên ôm l nàng, Thẩm Chỉ kh ngờ sức lực của đột nhiên trở nên lớn như vậy, sợ tới mức trợn tròn mắt.
Sở Trường Phong dùng gương mặt dán lên gương mặt ấm áp mềm mại của nàng,"Chúng ta muốn ngủ kh?"
Giọng nói trong trẻo của đè thấp, kh hiểu lại nhiễm một tia ái .
Thẩm Chỉ nuốt nước miếng,"Ngủ... ngủ cũng được..."
Nàng vừa nói xong, Sở Trường Phong liền ôm nàng, dịch xe lăn đến bên giường.
Thẩm Chỉ leo lên giường, kho chân ngồi ở trên giường, hai mắt sáng lấp lánh chằm chằm Sở Trường Phong, vươn tay về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-218.html.]
Nhưng Sở Trường Phong kh cần nàng kéo, chính thể tự lên giường.
Thẩm Chỉ: "Trường Phong, hai ngày nay tay của hình như linh hoạt hơn , chân thế nào?"
"Chân so với ngày mới châm cứu cảm giác càng rõ ràng, tay hình như cũng khí lực."
Thẩm Chỉ suy đoán hẳn là lần châm cứu đó đả th tất cả huyệt vị, càng thêm thuận tiện hấp thu nước linh tuyền.
Sở Trường Phong vừa mới lên giường nằm xuống, Thẩm Chỉ liền chui vào trong lòng , đầu gối lên n.g.ự.c , một tay cùng một chân đều treo ở trên .
Sở Trường Phong bất đắc dĩ cười," nàng lại ngủ như vậy, như vậy làm ngủ được?"
Thẩm Kỳ: " lại kh ngủ được, lại hôn ta một cái, ta liền thể ngủ."
Sở Trường Phong rũ mắt, đôi mắt trong suốt của nàng, che mắt nàng lại, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng.
hôn nhẹ nhàng, mặt Thẩm Chỉ nóng lên, nụ hôn nhẹ nhàng như vậy giống như càng làm tim ta đập nh, kh thể thở được.
"Sở Trường Phong... ... Được ... Đừng hôn nữa..."
Lúc này mới lưu luyến kh rời hôn lên cằm nàng, kh che mắt nàng nữa.
Đôi mắt vốn trong suốt trở nên ngập nước, môi bị hôn đến đỏ rực, khuôn mặt cũng đỏ bừng.
Hầu kết Sở Trường Phong lăn lộn, ôm chặt l nàng, giống như đang cố gắng đè nén ều gì đó.
Đầu Thẩm Chỉ bị Sở Trường Phong ôm vào trong ngực, hô hấp nặng nề.
Cắn c.ắ.n môi, nàng nhỏ giọng hỏi: "Ta hỏi một vấn đề, đừng... đừng nóng giận."
"Cái gì?" Giọng nói của khàn đến dọa .
"Ừm... Chính là... ... còn được kh?"
Sở Trường Phong sửng sốt,"Cái gì còn được?"
"Chính là..."
Thẩm Chỉ ngượng ngùng rụt đầu lại, nhưng nh lại cố l dũng khí tiến đến bên tai nói một câu.
Sở Trường Phong nheo mắt lại.
Hỏi xong, Thẩm Chỉ thấp thỏm ," nói thật với ta, ta kh chê ..."
Sở Trường Phong nắm l tay nàng đặt ở vị trí mà nàng quan tâm nhất,"Thế nào? Yên tâm chưa?"
L mi Thẩm Chỉ run rẩy, bên tai đỏ thành một mảnh.
Nàng thẹn thùng, vội vàng nhắm mắt lại,"Thả... yên tâm... ngủ..."
Sở Trường Phong chằm chằm nàng, ý cười tản , đáy mắt nổi lên một tia lo lắng cùng sợ hãi.
nhẹ nhàng vuốt ve đầu Thẩm Chỉ, trong lòng là một kh xác định, kh biết khi nào thì thể biến mất.
Nàng nhất định kh được rời khỏi ta...
Ngày hôm sau.
Dậy sớm, Thẩm Chỉ mang theo Sở Trường Phong đến huyện thành châm cứu lần thứ hai.
Lão đại phu th bọn họ, lộ ra nụ cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.