Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 242:

Chương trước Chương sau

Sở Cẩm Niên vội vàng che mặt nạ của , lui về phía sau vài bước,"Ta mới kh đâu! Ta lớn lên đẹp như vậy, ngươi nhất định là mơ ước sắc đẹp của ta!"

"..."

Mọi kinh ngạc một chút, cũng kh ngờ một tiểu gia hỏa lại thể nói ra những lời này.

Sở Cẩm Niên ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Thẩm Chỉ,"Ngươi đừng gọi nương của ta nữa, gà bao bao nhà chúng ta đã bưng lên cho , ngươi từ từ ăn nha."

Dứt lời, ngẩng đầu thúc giục Thẩm Chỉ,"Nương, , chúng ta làm việc."

Thẩm Chỉ cười cười, hướng Tần Cửu An nói một tiếng, liền mang theo tiểu gia hỏa xuống lầu.

Tần Tri Nguyệt và Tần Tri Cẩn khiếp sợ nhau.

"Cái mặt nạ lúc nãy trên mặt tiểu gia hỏa kia ở đâu ra vậy?"

"Biểu đệ, mặt nạ kia hình như là của ngươi? Là ngươi cho nó, hay là nó trộm?"

"Đây chính là mặt nạ ngươi thích nhất! Trước kia chúng ta muốn, ngươi nói cái gì cũng kh cho."

"Đương nhiên là ta đưa cho nó."

"Cái gì..."

Tần Cửu An kh để ý đến bọn họ nữa, cầm l đũa, hai mắt tỏa sáng mà nồi gà om cay trước mặt.

gắp một miếng thịt gà nếm thử.

Thị gà thấm đẫm nước sốt đậm đà, mềm thơm nhiều nước, ăn ngon!

lại gắp thêm nửa chén mì sợi, hút một hơi.

Thơm ngon!

Càng ăn càng kích động, trước đây tuy Thẩm Chỉ đến chỗ nấu ăn, nhưng cũng chỉ là thỉnh thoảng mới đến một lần.

Nhưng hôm nay, nàng mở cửa hàng này, sau này chỉ cần muốn ăn là thể ăn!

Đây quả thực là một chuyện vui lớn.

ăn từng ngụm từng ngụm, tướng ăn hoàn toàn kh còn văn nhã như ngày thường, thoạt chút thô lỗ.

Tần Tri Nguyệt và Tần Tri Cẩn chút ghét bỏ, nhưng bị hương vị thơm ngào ngạt này câu dẫn, lại ăn từng ngụm từng ngụm, hai đều nhịn kh được mà thèm thuồng.

Thoạt quả thật ngon.

"Biểu đệ, ăn ngon kh?"

"Đương nhiên là ngon." Tần Cửu An cũng kh ngẩng đầu lên, căn bản kh coi bọn họ ra gì.

"Biểu đệ, hay là cho chúng ta cũng nếm thử ? Chúng ta đều là một nhà, một miếng ăn này cũng kh thứ gì quan trọng."

"Kh được!"

Tần Cửu An kh chút nghĩ ngợi, cự tuyệt: "Muốn ăn thì tự xuống dưới xếp hàng, tự bỏ tiền ra mua."

"Biểu đệ! Nhiều như vậy ngươi lại ăn kh hết!"

"Thôi, chắc cũng kh ngon gì m, dù ngon cũng kh bằng đầu bếp trong phỉ chúng ta làm."

Tần Cửu An phồng má, nghe xong lời này, liền tức giận.

"Kh ngon? Cái này so với những đầu bếp kia làm ngon hơn nhiều!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-242.html.]

"Nhưng chúng ta lại chưa từng ăn, làm biết nó ngon hay kh?"

Tần Cửu An trợn trắng mắt,"Ngồi xuống , dù một nồi này ta ăn cũng kh hết, vừa lúc để các ngươi giải quyết cơm thừa c cặn."

Sắc mặt hai cứng đờ.

Tâm trạng Tần Cửu An lập tức tốt lên.

nh, Tần Tri Nguyệt và Tần Tri Cẩn cầm chén lên, bắt đầu nếm thử.

Vừa ăn, hai liền kinh ngạc!

Bọn họ ăn uống càng ngày càng thô lỗ, giống như cả đời chưa từng ăn cơm.

Tần Cửu An ghét bỏ nhếch khóe miệng.

Nhưng ều này vừa vặn chứng minh món gà om cay này thật sự ngon!

Bên này, ba ăn ngon, dưới lầu, Sở Cẩm Niên than ngắn thở dài.

"Nương, thật là, con đã nói là mang theo mặt nạ mà, ai cũng muốn mặt của con nha?"

"Nếu như bị bọn họ th vẻ đẹp của con, con cũng kh dám nghĩ bọn họ sẽ làm ra cái gì, nhất định sẽ bắt c con, nói kh chừng còn sẽ bán con !"

"Lớn lên quá đẹp cũng thật là khổ não."

Khóe miệng Thẩm Chỉ giật giật,"Nh rửa rau cùng các ca ca của con , đừng ở đây tự luyến nữa."

"A... Được , kỳ thật con chính là chút khổ sở... Nếu như con kh đẹp như thế này thì tốt ..."

Chính nói thầm, bất quá vẫn ngoan ngoãn hỗ trợ.

Thẩm Chỉ cười khẽ một tiếng, mới bắt đầu xào rau.

Mọi bận rộn đến trưa, khi cả nhà đói đến mức n.g.ự.c dán vào lưng, gà buổi sáng bao gồm hai mươi con lúc sau đưa tới đều bán kh còn một con.

Tuy nhiên cả nhà cũng mệt mỏi quá sức.

Ngay cả ba tiểu gia hỏa cái tinh lực tràn đầy đều kh muốn nói chuyện, từng đứa ngồi phịch ở trên ghế, bị tàn phá đến kh nhẹ.

Thẩm Chỉ tới bên cạnh ba tiểu gia hỏa, nắm l bàn tay nhỏ của bọn chúng,"Hôm nay các con giúp nhiều như vậy, đói bụng chưa? Muốn ăn cái gì, nương làm cho các con, hoặc là ta mua ểm tâm cho các con ăn, được kh?"

Sở Cẩm Niên kéo tay nàng nắm l mặt nạ của , rầm rì nói: "Nương, con mệt, con muốn ăn loại trái cây nương bán ngày đó, còn thể mua được kh?"

Sở Cẩm Chu lặng lẽ Thẩm Chỉ một cái, Mộc Mộc cũng nuốt nước miếng, lén quan sát Thẩm Chỉ.

Thẩm Chỉ cười nói: "Được, nương biết nhà kia, các con nghỉ ngơi, ta tìm mua."

"Ừm ừm! Nương thật tốt!"

Sở Cẩm Chu vội vàng đứng dậy,"Nương, con cùng ."

Thẩm Chỉ kh cự tuyệt, ôm bả vai nhỏ của nó,"Đi thôi."

"Nương, còn loại trái cây này ? Loại trái cây này là trong kh gian thần kỳ của kh."

Thẩm Chỉ xoa bóp mặt nó, từ trong kh gian hái ra một rổ cherry, còn một ít du đào được bảo quản tươi mới, l ra cho mỗi một quả.

"Nương! Quả đào! Còn quả đào nữa!" Sở Cẩm Chu kinh ngạc đến ngây .

"Là nương cất giấu, sau khi trở về con cứ nói cái này là ta dùng phương pháp đặc thù bảo tồn, chúng ta mua."

"Ừm ừm!"

"Đi thôi, chúng ta trở về."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...