Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Chương 318:
Đến giờ nấu cơm, Sở Trường Phong kéo Thẩm Chỉ .
Thẩm Chỉ kh biết muốn nói gì," vậy? đói bụng kh? Lập tức liền làm, muốn ăn gì?"
Sở Trường Phong lắc đầu,"Hôm nay kh cần nấu cơm, cũng kh cần ăn gì, nhiều nhất chỉ được uống chút nước thôi."
Thẩm Chỉ nhíu mày, kh nhịn được về phía đám dân chạy nạn kia,"Ý là những này..."
Sở Trường Phong hai tay nắm vai nàng,"Những này ánh mắt kh đúng, ở trên đường vẫn chằm chằm vào hành lý và xe ngựa của chúng ta, kh chừng muốn làm gì đó."
Căng thẳng nuốt nước miếng, Thẩm Chỉ gật gật đầu,"Được, nghe lời , ta nói với mọi một chút."
Tất cả mọi ở trong một căn nhà rách nát, Sở Trường Phong ngồi ở cửa, ánh mắt mang theo cảnh giác cùng phòng bị những ngoài kia.
Những đó cũng như thế.
Xuyên qua cánh cửa đang mở, ánh mắt của bọn họ đảo qua đảo lại trên đám trẻ đang tụ tập.
Bọn nhỏ lại kh biết bọn chúng đã trở thành con mồi của khác.
Trong lòng Sở Trường Phong chút lo sợ bất an, luôn cảm th những này đang ấp ủ âm mưu lớn gì đó.
Trong nhà, ai cũng đói đến bụng kêu ùng ục.
Thẩm Chỉ nhỏ giọng nói: "Hôm nay chúng ta kh thể nấu cơm ăn, đám dân chạy nạn bên ngoài kia kh tốt, bị bọn họ th chúng ta đồ ăn, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện."
Mọi vừa nghe, nói một câu đã hiểu ý của nàng.
Đương nhiên là đồng ý.
Bất quá bọn họ vẫn còn một chút màn thầu.
Dù những đó cũng kh ở trong nhà này, bọn họ trốn một chút, một gặm một cái màn thầu cũng thể.
Bảo Sở Trường Phong đóng cửa lại, Thẩm Chỉ chia màn thầu cho mọi , bảo bọn họ ăn nh một chút.
Sở Trường Phong nh chóng ăn một cái màn thầu liền quay lại c giữ ở cửa.
Những khác cũng nh chóng ăn xong.
Th Sở Trường Phong một c giữ ở cửa, Sở Cẩm Niên cùng Sở Cẩm Chu tới bên cạnh .
"Cha, nơi này lạnh, còn gió lớn, vào sưởi ấm ."
"Đúng vậy, cha, những xấu kia chắc c kh dám tới, chúng ta nhiều như vậy."
Sở Trường Phong sờ sờ đầu bọn chúng,"Cha kh ."
"Vậy chúng con ở đây với cha một lát!" Sở Cẩm Niên vỗ vỗ ngực.
Bỗng dưng cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đến rợn , Sở Trường Phong lập tức về phía đám dân chạy nạn kia.
Bọn họ trong lúc lơ đãng về phía , ánh mắt nóng rực đầy hưng phấn.
Sở Trường Phong cảnh giác, vừa bọn họ kh hưng phấn như vậy, ...
Đột nhiên nghĩ đến cái gì, đột nhiên về phía hai tiểu bảo bối nhà .
Sở Cẩm Chu vốn trắng trẻo mập mạp, Sở Cẩm Niên chẳng biết từ lúc nào cũng trắng hơn, béo hơn nhiều.
Những này... nếu...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-318.html.]
Trái tim Sở Trường Phong đột nhiên trầm xuống,"Niên Niên, Chu Chu, hai các con mau vào, đừng ra đây nữa."
Hai tiểu gia hỏa gãi đầu, tuy kh biết vì cha kh cho bọn chúng ở lại, nhưng vẫn ngoan ngoãn vào.
Sở Trường Phong ngước mắt về phía đám dân chạy nạn kia, ánh mắt âm ngoan.
Bất thình lình bị , lửa nóng trong mắt những đó rút , dần dần biến thành tối tăm.
Nửa đêm, tất cả mọi đều đã ngủ, Sở Trường Phong cũng kh dám ngủ.
Đám dân chạy nạn kia dựa vào nhau, kh biết là đang nói cái gì.
Sở Trường Phong kh nghe rõ bọn họ nói gì, nhưng trong lòng sinh ra kiêng kỵ.
Sở Khiếu tới bên cạnh ngồi xuống,"Đi ngủ một lát , ta tr cho."
Sở Trường Phong lắc đầu,"Cha, tối nay tuyệt đối kh thể lơi lỏng, những này... đói đến đỏ mắt, cái gì cũng thể ăn."
Sở Khiếu giật , tim đập thình thịch,"Con... con nói là..."
"Ừ." Sở Trường Phong nghiêm túc gật đầu,"Loại chuyện này trong tai họa và chiến loạn thực sự bình thường."
Sở Khiếu về phía các tiểu gia hỏa đang ngủ, trong lòng nặng trĩu,"Nếu kh chúng ta suốt đêm , ở lại chỗ này, thực sự nguy hiểm, bọn họ lại nhiều ."
Sở Trường Phong: "Lạnh quá, chung qu cũng chỉ một thôn trang hoang này, chúng ta thể đâu, ngày mai lại ."
"Được ." Sở Khiếu thở dài,"Ta sẽ c cùng con."
Sắc trời dần sáng, tất cả mọi tỉnh, Sở Trường Phong nhẹ nhàng thở ra, nhưng mà trong đám dân chạy nạn kia đột nhiên một nam nhân ra.
thẳng về phía Sở Trường Phong.
Sở Trường Phong lập tức tỉnh táo, nắm chặt đao trong tay, chằm chằm nam nhân từng bước tới.
Nam nhân mặc ít, đen, nhưng cũng kh tính là gầy, ánh mắt tối tăm, vừa liền biết kh là dễ đối phó.
Sở Trường Phong lạnh lùng mở miệng,"Nơi này là địa bàn của chúng ta, ngươi muốn làm gì?"
Sở Khiếu cũng tỉnh, ở cửa đột nhiên xuất hiện một nam nhân, lập tức cảnh giác.
Nam nhân chằm chằm Sở Trường Phong, nhưng ánh mắt lại kh khống chế được liếc vào trong nhà.
Sở Trường Phong rút đao ra, kh bất kỳ dấu hiệu nào đ.â.m thẳng vào cánh tay .
"A!!"
Nam nhân đau đớn kêu rên.
"Nếu còn dám lung tung, tiếp theo, chính là mắt của ngươi."
Đáy mắt Sở Trường Phong hiện lên một tia sát ý.
Nếu như bọn họ thật sự dám làm gì, kh kh sợ dính m.á.u .
Nam nhân ôm cánh tay, phẫn nộ , tựa hồ cũng cảm nhận được thực lực của Sở Trường Phong kh thể khinh thường, cho nên kh dám tùy tiện động thủ.
"Ta cho ngươi một nữ nhân."
Giọng khàn khàn, đôi mắt giống như rắn độc.
Sở Trường Phong mặt kh chút thay đổi.
"Ngươi đưa cái đó cho ta." Nam nhân chỉ vào trong nhà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.