Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Chương 440:
Tươi cười trên mặt Tần Cửu An cứng đờ,"Nàng... nàng... nàng là đến giúp thần y, kh đặc biệt đến chăm sóc ta, các ngươi đừng nghĩ nhiều."
Sở Trường Phong: "Nhưng ánh mắt của cô nương kia khi đệ, như dán chặt lên đệ vậy, ta thể kh nghĩ nhiều?"
Nói xong, cảm th gì đó kh đúng?
Trầm mặc hồi lâu, nói: "Ta đâu cấm đệ tiếp xúc, ý ta là, chuyện mà kh nói cho bọn ta biết? Tiểu t.ử ngươi thật kh nghĩa khí!"
Tần Cửu An cụp mắt,"Nàng là thiên kim tiểu thư, đùa giỡn với ta thôi, đừng quá kích động, đời này ta liền ăn vạ nhà thôi, ta sẽ kh đâu hết."
Sở Trường Phong híp mắt, ánh mắt lướt qua cánh tay trái của , trêu đùa trên mặt dần biến mất.
, đó là con gái của Tướng quân...
"Đệ mau chóng khỏe lại, đến lúc đó chúng ta sẽ đón đệ về, làm đồ ăn ngon cho đệ."
Tần Cửu An lúc này mới cười tươi,"Ừm! Ta muốn ăn gà xào cay! Nhớ cho nhiều ớt và tiêu!"
Sở Trường Phong chậc chậc,"Đệ nghĩ nhiều quá ! Còn đòi gà xào cay, bệnh còn chưa khỏi đã đòi ăn món đó, về nhà nhiều nhất chỉ cho ăn sườn hầm thôi."
Tần Cửu An tươi cười kh giảm,"Sườn hầm cũng được, nhưng hầm nhiều một chút."
"Được! Biết !"
Sở Trường Phong vô thức coi như đứa trẻ, đưa tay xoa đầu ,"Ta đây."
"Ừm."
Ra khỏi lều, từ xa th hai cha con Lam gia đang nói chuyện gì đó, quay đầu về phía Tần Cửu An trong góc lều, do dự một lúc lặng lẽ bước đến gần.
"Nguyệt nhi, mai con về nhà , những bệnh nhân ở đây cũng sắp khỏi , kh cần con nữa."
"Con kh về! Tần Cửu An nhặt túi tiền giúp con, còn đồng ý để con dùng vòng tay đổi l tiền ăn cơm, là tốt, đợi khỏe lại, con l lại đồ mới về."
"Con tưởng cha kh biết con đang nghĩ gì ?" Lam Lập hạ giọng, nhưng trong lời nói đầy tức giận,"Con kh được đến gần tên tiểu t.ử đó, kh cánh tay, con là muốn làm gì?"
Lam Nguyệt mím môi, hồi lâu kh nói chuyện.
"Cha đã giới thiệu cho con bao nhiêu con cháu thế gia, ai con cũng chướng mắt, lại cứ xoay qu tên tiểu t.ử đó?"
"Cha, chuyện của con kh cần cha lo, hơn nữa cha cũng đã đồng ý , sau này con muốn gả cho ai, đều do con tự quyết định!"
"Con! Ta th con ên ! Còn muốn gả cho ? Con bị lừa đá vào đầu hả?"
Sở Trường Phong thở dài.
Cha con bọn họ nói chuyện xong, Lam Nguyệt rời , lúc này mới lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-440.html.]
"Lam tướng quân."
Lam Lập thu lại vẻ tức giận trên mặt,"Ông chủ Sở, chuyện gì ?"
Sở Trường Phong gật đầu,"Những lưu dân bị nhiễm ôn dịch ngoài thành, kh biết ngài định xử lý thế nào? để thần y tiếp tục chữa trị kh?"
Nhắc đến chuyện này, Lam Lập thở dài," quá nhiều, muốn chữa trị cho bọn họ sẽ tốn bao nhiêu sức sức của, bao nhiêu thảo d.ư.ợ.c liệu chứ?"
"Nhưng lại kh thể mặc kệ, nhiều mạng như vậy, Bắc Dương chúng ta vốn cũng kh giàu , việc chữa trị cho bá tánh trong thành gần như đã đào rỗng kho bạc."
Sở Trường Phong: "Lam tướng quân, ta thể giúp ngài, ta sẽ cung cấp thảo d.ư.ợ.c miễn phí, thần y bên kia cũng đã đồng ý, thể cứu chữa miễn phí cho những bệnh nhân đó."
Lam Lập nhướn mày: "Số thảo d.ư.ợ.c cần dùng kh là ít đâu, nói , các ngươi ều kiện gì?"
Sở Trường Phong khẽ cười nói: "Quả nhiên kh thể qua mắt được ngài, ều kiện của chúng ta đơn giản, hy vọng sau khi ôn dịch qua , quan phủ thể cấp cho chúng ta 500 mẫu đất."
"Na... 500 mẫu đất?!" Lam Lập suýt chút nữa nghẹn thở." Bắc Dương vốn đã kh nhiều đất thích hợp để gieo trồng, ruộng đất vốn ít ỏi, ta l đâu ra đất mà cho ngươi?"
"Kh ruộng gieo trồng của bá tính, mà là thảo nguyên bên ngoài thành, dù cũng chẳng ai sử dụng, 500 mẫu kh là quá nhiều, đúng kh? Hơn nữa, nếu cứu được lưu dân ngoài thành, chúng ta cũng cách giúp ngài giải quyết vấn đề này."
Nghe vậy, sắc mặt Lam Lập mới tốt một chút.
Dùng 500 mẫu thảo nguyên vô dụng để đổi l sự bình an cho bá tính Bắc Dương...
"Vậy... Vậy lưu dân ngoài thành, các ngươi định làm thế nào?"
Lưu dân ngoài thành kh ít, bọn họ đến đây đã m tháng, quan phủ thường xuyên cử giám sát, sợ rằng bọn họ sẽ làm loạn, ều này phí tinh lực.
"Thuê bọn họ giúp trồng cây ăn quả." Sở Trường Phong nói.
Khóe miệng Lam Lập giật giật: "Ông chủ Sở, đừng trách ta kh nhắc nhở ngươi, muốn trồng cây ăn quả trên thảo nguyên đó gần như là chuyện kh thể. Ngươi đến Bắc Dương lâu như vậy , cũng th đó, nơi này gần như kh cây ăn quả gì cả."
"Đó là chuyện của ta, ngài chỉ cần đồng ý ều kiện của ta là được!"
Vụ mua bán này nhất định kh lỗ, kh đồng ý mới là kẻ ngốc!
"Được! Ta đồng ý! Chỉ cần ôn dịch ngoài thành được giải quyết, lưu dân được an trí ổn thỏa, ta lập tức giao đất cho ngươi!"
Lam Lập là giữ chữ tín, một khi đã nói vậy, thì chuyện này xem như đã xong!
Sở Trường Phong lập tức vui vẻ trở về nhà, vừa vào sân, th Thẩm Chỉ đang tản bộ trong sân, liền chạy đến, ôm nàng xoay một vòng.
Thẩm Chỉ giật , hét lên: "Sở Trường Phong! làm cái gì vậy?! muốn dọa c.h.ế.t ta ?"
Nàng cau mày, thở phì phì mà trừng .
Sở Trường Phong ngẩng đầu, mặt đầy vui sướng hài lòng ghé sát vào mặt nàng: "Mau mau mau! Nhiệm vụ nàng giao cho ta, ta đã hoàn thành ! Mau thưởng !"
Thẩm Chỉ dở khóc dở cười: " ... ấu trĩ quá đ! là đứa trẻ ba tuổi ? Còn đòi thưởng nữa..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.