Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 482:

Chương trước Chương sau

Tần Cửu An đứng dậy, đang muốn mang thức ăn lên cho nàng, Lam Nguyệt bỗng nhiên lại bỏ thêm một câu,"Đúng , lại thêm một bình rượu đào."

Động tác của Tần Cửu An dừng lại, quay đầu nàng, mày nhíu gần như thể kẹp c.h.ế.t muỗi.

Lam Nguyệt ngẩng đầu: "? Còn vấn đề gì kh?"

Tần Cửu An c.ắ.n chặt răng, cuối cùng lạnh lùng phun ra m chữ: "Kh rượu!"

Nói xong, liền về phía phòng bếp.

Lam Nguyệt nhíu mày, thể kh rượu?

cho rằng tửu lượng của nàng thật sự kém như vậy ?

Lần trước chỉ là chút kh quen, đầu chút choáng váng, làm hại bị thương, nhưng nàng nh liền khôi phục.

Sau đó cũng uống qua vài lần, cũng kh giống như lần đầu tiên kh thích ứng.

Th tiểu nhị bên cạnh đang thu dọn bàn, nàng liền vẫy vẫy tay gọi,"L cho ta một bình rượu đào."

Tiểu nhị cười nói: "Cô nương chờ một chút, lập tức ngay!"

nh, một bình rượu đào được đặt lên bàn, Lam Nguyệt rót một chén chậm rãi uống.

Khi Tần Cửu An dẫn theo bưng nồi lẩu và đồ ăn tới, th rượu trên bàn của nàng, hai mắt tối sầm lại.

Đặt đồ ăn xuống tiểu nhị liền rời .

Tần Cửu An lại chằm chằm bình rượu kia, nghẹn nửa ngày kh ra một câu.

Lam Nguyệt ngửa đầu, lộ ra nụ cười ngọt ngào, khuôn mặt tuyệt mỹ càng trở nên yêu dã mười phần.

Môi nàng đỏ tươi, nhiễm chút rượu, làm cho ta liếc mắt một cái liền mất hồn.

Khóe môi Lam Nguyệt cong lên,"Kh hết rượu ? lừa ta làm gì?

quan tâm ta à?"

Tần Cửu An siết chặt nắm đấm, xoay rời .

Nụ cười trên mặt Lam Nguyệt dần dần tản .

Nàng ăn lẩu, ánh mắt thỉnh thoảng bay về phía ở quầy.

vài lần, trong lòng lại cảm th nghẹn khuất, liền nhịn kh được rót tiếp một chén rượu.

Đồ ăn còn chưa ăn xong, mà bình rượu đã kh còn một giọt.

"Tiểu nhị! Ở đây! Thêm một bình rượu đào nữa!"

Giọng của nàng lớn, làm cho ta muốn phớt lờ cũng khó.

Động tác lật sổ sách của Tần Cửu An dừng lại, ngón tay kh tự chủ được siết chặt.

sổ sách nhăn nhúm, hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra.

Kh biết qua bao lâu, bỗng nhiên cảm giác một mùi rượu đập vào mặt, mặt kh chút thay đổi ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt đỏ bừng của Lam Nguyệt.

"Tính tiền!"

Thân thể nàng ngã trái ngã , tay chống lên quầy kh bu.

Một cỗ hỏa khí bùng lên trong lòng Tần Cửu An, nghiến răng nghiến lợi: "150 văn!"

Lam Nguyệt say khướt, cười cười với , tiếng cười của nàng giống như cũng nhiễm chất rượu ngọt ngào, vừa mềm vừa ngọt, lại thể làm cho ta mê say.

Tần Cửu An cuống quít dời tầm mắt .

Nàng ném túi tiền lên trên quầy, híp mắt nói: " tự tìm ... Bao nhiêu bạc... Tự tìm... Ta say ... Tìm kh ra..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-482.html.]

Tần Cửu An từ trong túi tiền của đếm đủ 150 văn từ bỏ vào trong ngăn tủ, ghi lại vào sổ sách, sau đó trả túi tiền lại cho nàng.

Đầu óc Lam Nguyệt mơ hồ, căn bản kh phát hiện đã làm cái gì.

Cầm l túi tiền, nàng lảo đảo ra cửa.

Tần Cửu An nặng nề thở dài, thu dọn quầy một chút, khóa sổ sách và bạc lại, vội vàng đuổi theo.

theo phía sau nàng, nàng bước cũng kh vững, vậy mà còn cố sức leo lên ngựa, lại thở dài.

Nếu cưỡi như vậy, e là lúc nào ngã c.h.ế.t cũng kh biết!

"Cô như vậy kh thể cưỡi ngựa! Nhà cô ở đâu? Ta đưa cô về?"

Lam Nguyệt chớp chớp mắt, chằm chằm.

Tần Cửu An bị nàng đến đỏ mặt: "Nói nh lên!"

Lam Nguyệt nhe răng cười, chậm rãi nói một cái địa chỉ.

Gân x trên huyệt thái dương Tần Cửu An giật giật: "Muốn địa chỉ nhà cô! Kh nhà ta!"

"Chính là... Chính là nơi này! đưa ta !"

"Lam Nguyệt!"

" hung dữ cái gì? Cẩn thận ta... Đánh c.h.ế.t ... Ta về nhà còn cần quản ?"

"Đây là nhà tướng c tương lai của ta, đương nhiên cũng là nhà của ta..."

Nói xong, nàng cũng mặc kệ vẻ mặt đặc sắc thế nào, lảo đảo về phía trước,"Ta tự về nhà! Kh cần !"

Tần Cửu An mím chặt môi, cuối cùng thật sự cũng hết cách với con ma men này.

Mang theo nàng trở về nhà, Tần Cửu An đang cuộn tròn trên ghế dài, cứng đờ vào phòng bếp.

Cầm khăn ướt lau mặt lau tay cho nàng.

Lại cho nàng uống nước.

Lam Nguyệt ngoan ngoãn ngẩng đầu, để mặc cho giúp nàng lau mặt, cũng ngoan ngoãn uống nước.

Chẳng qua hai mắt vẫn chằm chằm , đến da đầu Tần Cửu An tê dại.

Hầu kết lăn lộn, vội vàng nói: "Ta hỏi Sở ca xem nhà cô ở đâu, lát nữa đưa cô trở về."

Nói xong liền muốn , nhưng Lam Nguyệt làm cho cơ hội này, nàng bắt l vạt áo của , đôi mắt tr mong , kh nhúc nhích.

Tần Cửu An hô hấp phát run,"Lam Nguyệt..."

Tiếng thở dài từ cổ họng tràn ra, dường như thật sự kh biện pháp với nàng,"Được , ta kh ."

đỡ nàng dậy,"Đi ngủ ."

Lam Nguyệt lảo đảo bước , hai chân nhũn ra, mất một lúc lâu mới vào được phòng ngủ.

Tần Cửu An đỡ nàng ngồi xuống mép giường,"Nằm xuống."

Lam Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu, nằm xuống.

đắp chăn cho nàng,"Ngủ ."

Sắp xếp xong, thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại cảm th chua xót.

muốn ra ngoài, nhưng Lam Nguyệt nắm chặt vạt áo , giọng nói nàng mềm mại giống như làm nũng: "Tối tối... ta sợ..."

" đừng ... kh cho ..."

"Vậy ta thắp đèn lên cho cô."

Nàng kh nói đồng ý, cũng kh phản đối.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...