Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 564:

Chương trước Chương sau

Hiện giờ ba tiểu gia hỏa đã kh cần nàng giúp mặc quần áo nữa, bọn chúng thể tự mặc một cách gọn gàng.

Chỉ chốc lát sau, bọn chúng liền mặc xong.

Dù tóc vẫn còn rối tung, khuôn mặt nhỏ cũng chưa rửa, nhưng khi mặc quần áo mới, diện mạo và tinh thần đều kh giống nhau.

Thẩm Chỉ dẫn ba tiểu gia hỏa ra ngoài rửa mặt, còn giúp bọn chúng buộc tóc thật đẹp, thậm chí còn tết b.í.m tóc.

Sau khi làm xong những việc này, đột nhiên nàng nghe th tiếng khóc của Hoan Hoan từ trong phòng ngủ, liền nh chóng chạy vào.

Sở Trường Phong đã bế đứa bé lên.

"Chỉ Chỉ, nàng đến đúng lúc lắm, mau chọn cho con gái một bộ quần áo nào, hôm nay ăn Tết, nhất định mặc bộ đẹp nhất."

Thẩm Chỉ thở phào nhẹ nhõm, quần áo đã chuẩn bị từ trước .

Chẳng m chốc, tiểu nha đâu đang khóc chít chít đã được mặc lên bộ quần áo mới, lập tức ngừng khóc.

Tiểu nha đầu cúi đầu nghịch những chiếc cúc áo xinh xắn trên áo, còn vuốt ve những đóa mai đỏ được thêu trên đó.

Hôm nay, tiểu nha đầu mặc một bộ áo b màu hồng, giống hệt các ca ca, cổ áo cũng viền một lớp l dài, chỉ ều của bé là màu trắng.

Những chiếc cúc áo nhỏ trên quần áo được làm bằng đá quý màu hồng, kết hợp với những đóa hoa mai đỏ thêu trên áo, khiến tiểu nha đầu tr như một viên ngọc nhỏ đáng yêu, cực kỳ xinh đẹp.

Sở Trường Phong đến mức trái tim cũng tan chảy, ôm tiểu nha đầu kh nỡ bu tay.

Tiểu nha đầu mềm mại, lại mặc đồ dày, ôm vào trong lòng kh chỉ ấm áp mà còn vô cùng thoải mái.

Sở Trường Phong bế con gái vào nhà chính, Lam Nguyệt th mà thèm,"Sở ca, mau đưa bảo báo cho ta ôm một cái."

Sở Trường Phong tuy kh quá tình nguyện, nhưng vẫn đưa qua," ôm cẩn thận nhé, đừng để đầu bé rũ xuống, sẽ ảnh hưởng đến xương cốt đ."

"Biết mà, ta đâu chưa từng ôm trẻ con."

Theo lý mà nói, Hoan Hoan đã một tuổi , mỗi ngày đều hoạt bát hiếu động, kh còn yếu ớt như khi mới sinh nữa, nhưng Sở Trường Phong vẫn kh yên tâm.

Tiểu nha đầu nép vào lòng tỷ tỷ xinh đẹp, vui tươi hớn hở, cười như một b hoa nhỏ.

Lam Nguyệt kh nhịn được mà hôn bé m cái,"Bé ngoan, lại đáng yêu như vậy, xinh đẹp như vậy nha?"

Thẩm Chỉ bưng một ấm trà ra, nghe th vậy liền cười nói: "Nguyệt Nguyệt của chúng ta xinh đẹp như vậy, sau này sinh con nhất định cũng là một bé cưng xinh xắn."

Lam Nguyệt sửng sốt một chút, cười rạng rỡ, cũng kh cảm th thẹn thùng,"Nếu một bé xinh đẹp như Hoan Hoan, chắc ta nằm mơ cũng sẽ cười mất."

"A-"

Tiểu nha đầu vung tay nhỏ, khẽ chạm vào cằm của Lam Nguyệt,"A-"

"Gọi tỷ tỷ nào." Lam Nguyệt dịu dàng dạy bé gọi.

"A-"

"Gọi tỷ tỷ nào... Bảo bảo, gọi tỷ tỷ nào..."

"Tỷ tỷ, chưa biết gọi đâu, tỷ kh biết ? Hiện tại chỉ biết gọi cha nương thôi, đến ca ca còn chưa biết gọi nữa cơ." Sở Cẩm Niên ngồi phịch xuống cạnh bọn họ, giọng đầy uất ức.

Tiểu gia hỏa xoa đầu một cái,"Sở Hoan Hoan, tiểu ngốc, bao giờ mới chịu gọi ca ca đây?"

"Ô-" Tiểu nha đầu chu môi, quay mặt , kh thèm để ý đến Sở Cẩm Niên.

"Nha-"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-564.html.]

Sở Cẩm Niên kh tin,"Tiểu ngốc nghếch, còn kh thèm ca ca nữa à? Ca ca nói đúng quá kh? Đâm trúng tim đen của chứ gì?"

"A!!"

Tiểu nha đầu miệng chu lên càng cao.

"Đừng kêu nữa, ca ca cũng kh nói sai, biết chính là tiểu ngốc, thì cố gắng học tập nha, tr thủ sớm một chút gọi ca ca."

"Ngốc... ngốc ngốc ca ca-"

Sở Cẩm Niên ngây !

Sở Cẩm Chu và Mộc Mộc mắt run lên dữ dội, lập tức chạy lại gần.

" , vừa gọi ca ca ?" Sở Cẩm Chu nắm l bàn tay nhỏ bé của , cẩn thận hỏi.

" , gọi ca ca ." Mộc Mộc hai mắt sáng rực lên.

"Ca- ca-"

Tiểu nha đầu mềm mại gọi bọn họ.

Sở Cẩm Chu và Mộc Mộc cười đến mức kh th trời đất đâu nữa.

" ! Thật tốt quá! biết gọi ca ca !"

Sở Cẩm Niên chớp chớp mắt,"Hoan Hoan, gọi ca ca , gọi ta , ta là ca ca."

Tiểu nha đầu chu môi lên, trong mắt dường như còn một chút kiêu ngạo.

"Hoan Hoan, ngoan nào, gọi ca ca ." Sở Cẩm Niên cúi đầu khom lưng, cũng kh dám gọi bé là ngốc nữa.

"Ngốc ngốc... ca... ca..." Tiểu nha đầu tức giận gọi.

Sở Cẩm Niên cả đều choáng váng.

Gọi ca ca và Mộc Mộc là ca ca, gọi ngọt ngào, dễ nghe!

đến phiên nó, lại là ngốc ngốc ca ca?!

Sở Cẩm Niên suýt khóc, ánh mắt ấm ức về phía Sở Trường Phong, lại quay sang Thẩm Chỉ với vẻ đáng thương.

"Phụt..."

Ngồi cách bọn họ xa nhất, Tần Cửu An kh nhịn được cười thành tiếng.

Sở Trường Phong cũng cố nén cười, thật sự kh muốn làm con trai quá mất mặt, quá đau lòng.

"Ngốc ngốc... ca ca!"

Tiểu nha đầu kh ngừng gọi, mắt dán chặt vào Sở Cẩm Niên, rõ ràng là đang gọi nó.

Khóe miệng Lam Nguyệt cong lên, tiểu nha đầu này còn mang thù.

Sở Cẩm Niên tê rần cả , như cà tím bị đ.á.n.h sương, vai nhỏ rũ xuống, ngồi sang một bên, tr đáng thương.

Sở Trường Phong ôm nó lên đùi an ủi,"Được , con nói ngốc trước, nên mới mắng lại con, hơn nữa còn học được cách gọi ca ca , con kh vui ?"

"Hừ! Cha kh hiểu gì cả!" Sở Cẩm Niên bĩu môi,"Sở Hoan Hoan là tiểu quỷ mang thù, gọi ca ca và Mộc Mộc là ca ca, đến phiên con thì lại là ngốc ngốc ca ca..."

Nói đến đây, giọng nó chút run lên, rõ ràng là bị ấm ức lắm .

Nó kh chịu nổi sự phân biệt đối xử này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...