Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 570:

Chương trước Chương sau

"Ngon!"

Giọng nói non nớt ngọt lịm, làm Sở Trường Phong vui sướng kh thôi.

Chẳng m chốc, chén trứng gà rượu gạo đã được bé ăn hết sạch.

Bé cũng no , tự lau miệng, vươn hôn lên mặt Sở Trường Phong.

Đây là khen thưởng của bé dành cho cha!

cha con họ quấn quýt như vậy, m lớn trong nhà đều kh khỏi co giật khóe miệng.

Nhưng cũng thực sự hâm mộ.

Đặc biệt là m như Võ Nhai, lúc này cũng bắt đầu nghĩ đến chuyện cưới vợ, sinh con.

Hôm nay đã là mùng một Tết, đến chiều Lam Lập và Lam Nguyệt cũng về nhà.

Võ Nhai và những khác cũng trở về nhà của bọn họ.

Trong nhà bỗng chốc vắng m , nhưng đến chập tối, nhóm trẻ con Ngưu Ngưu và Thạch Đầu lại kéo đến.

Nói là đến chúc Tết, nhưng bọn họ kh tới sớm mà buổi tối mới tới thuần túy chính là muốn ở bên này cọ cơm.

Ai mà kh biết thẩm thẩm nấu cơm ăn ngon chứ?

Thật ra cha mẹ bọn chúng đã bảo đến từ sáng, nhưng m đứa nhỏ này tinh r lắm, nhất quyết kh chịu.

Hơn nữa, lần này bọn chúng còn định ngủ lại, đã lâu chưa được ngủ trên giường gỗ, nhớ muốn c.h.ế.t!

Nghe th tiếng gõ cửa, Sở Cẩm Chu vội vàng ra mở cửa.

Cửa vừa mở, một bé cục b tròn vo lập tức nhào vào.

"Chu Chu cữu cữu!"

Tiểu Bảo giống như một cái bánh trôi nhỏ nhão nhão dính dính, ôm l Sở Cẩm Chu kh bu,"Ta tới chúc tết cữu cữu nè!"

Tiểu Bảo vội vàng móc bánh ngọt và kẹo từ trong túi ra,"Những thứ này đều là đồ ăn vặt mà nương cùng bà ngoại mua cho ta, ta đều để dành mang lại đây cho cữu cữu!"

Móc xong túi trái, lại móc túi .

Trong nháy mắt Sở Cẩm Chu đã thêm một đống đồ ăn vặt.

Tiểu Bảo ánh mắt sáng ngời, Sở Cẩm Chu cười kh ngừng.

Ngưu Ngưu đến trong lòng chua chát,"Chu Chu, ta thật sự cảm th tiểu t.ử này kh là của nhà ta nữa, cả ngày chỉ nghĩ đến ngươi, đồ ăn ngon đều để dành cho ngươi, sáng sớm hôm nay ta đã dỗ thật lâu, một cái kẹo mà nó cũng kh chia cho ta!"

Tiểu Bảo bĩu môi: "Cữu cữu! Con đâu kh chia cho cữu cữu? Chính cữu cữu đã còn muốn của ta? Con cữu cữu thật sự là kỳ quái! Ta cũng kh đòi cữu cữu chia cho ta đâu!"

Ngưu Ngưu tức cười, dùng sức xoa mặt Tiểu Bảo,"Tiểu Bảo, ngươi quả thực tức c.h.ế.t ta!"

"Hừ!"

Tiểu Bảo liếc mắt trừng Ngưu Ngưu, sau đó lại ôm l Sở Cẩm Chu,"Chu Chu cữu cữu, ta nhớ cữu cữu- m ngày nay cữu cữu nhớ ta kh?"

Tiểu gia hỏa tủi thân làm nũng.

Sở Cẩm Chu cười híp mắt sờ đầu nó,"Xin lỗi, m ngày nay cữu cữu cũng bề bộn nhiều việc, sau này cữu cữu sẽ thường xuyên đến tìm ngươi, được kh?"

"Âng! Cữu cữu nói đó nha!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-570.html.]

"Đã nói ."

"Chậc chậc chậc..."

Trong miệng Sở Cẩm Niên ngậm một viên kẹo sữa, hai tay ôm n.g.ự.c đứng dựa vào tường, tư thái gọi là cà lơ phất phơ.

"Đây là tiểu nhãi con dính từ đâu tới? Lại tới nhà khác cướp ca ca?"

Tiểu Bảo ngẩng đầu Sở Cẩm Niên, miệng giật giật,"Niên Niên cữu cữu-"

"Gọi mà miễn cưỡng vậy, tiểu nhãi con!" Sở Cẩm Niên nhét một viên kẹo vào miệng Tiểu Bảo,"Các ngươi đừng đứng ở cửa, mau vào ."

Tiểu Bảo ăn kẹo sữa, quai hàm căng phồng, thân mật khoác cánh tay Sở Cẩm Chu, lắc lư vào trong.

"Chu Chu cữu cữu, ta tới chúc tết, mang cho các ngươi thật nhiều đồ ăn ngon! Ngươi chắc c sẽ thích!"

Tiểu Bảo còn đang l lòng Sở Cẩm Chu, Ngưu Ngưu theo phía sau bọn họ, mang theo hai giỏ đồ lớn, mắt trợn trắng.

Tặng đồ cho ta, cũng kh th chính nó tự mang!

Huống hồ cũng kh chính nó mua!Suốt ngày chỉ biết khoác lác, mạnh miệng!

Nhóc tỳ này cũng kh biết là học với ai!

Ngưu Ngưu thở dài.

Thạch Đầu cùng Tam Nha che miệng cười kh ngớt, bọn họ thích nhất là th Ngưu Ngưu bị ăn mệt!

Tiểu Bảo nho nhỏ suốt ngày trèo lên trên đầu Ngưu Ngưu mà bắt nạt, bọn họ liền cảm th thực đã ghiền.

Đặt đồ xuống, Ngưu Ngưu thở phào một hơi, mệt c.h.ế.t , nặng muốn c.h.ế.t!

"Cha nương các con đâu? kh đến đây?"

Phát hiện chỉ m đứa nhỏ thở hổn hển xách đồ, Thẩm Chỉ nghi hoặc thoáng qua phía sau.

"Lát nữa bọn họ sẽ tới, thể cơm nước xong, bọn họ sẽ tới." Tiểu Bảo buột miệng nói.

Hai mắt trong suốt sáng ngời, kh mang theo một chút tạp chất, lời nói ra lại mang theo chút tâm cơ, được , chúc tết là giả, cọ cơm mới là thật.

Thẩm Chỉ dở khóc dở cười,"Được ."

Sở Cẩm Chu đặt Tiểu Bảo ngồi lên ghế.

M tiểu gia hỏa khác cũng tự liền bò lên.

Trên bàn đặt các loại đồ ăn vặt, vài thứ bọn chúng đều chưa từng ăn qua, từng đứa đều hai tay chống lên bàn, tò mò .

"Đây là kẹo sữa, đây là hạt dưa, đây là khô bò, để ta rót trà sữa cho các ngươi."

Sở Cẩm Niên là tiểu chủ nhân, cũng biết chiêu đãi khách.

Chỉ chốc lát sau, m tiểu gia hỏa liền bắt đầu ăn uống.

Ở Sở gia, bất kể là ăn cái gì, bọn chúng đều cảm th ngon, kh hề một chút ghét bỏ.

Mắt th bọn chúng càng ăn càng nhiều, Thẩm Chỉ chậc lưỡi,"Các con kiềm chế một chút."

Nàng vừa mở miệng, m khuôn mặt nhỏ quai hàm căng phồng xoay lại, ai oán nàng, phảng phất như nàng kh cho bọn chúng ăn, chính là tội đồ lớn nhất.

Thẩm Chỉ mím môi, tuyên bố đầu hàng,"Ăn ăn , chỉ là lát nữa ăn cơm kh vô, cũng kh trách ta."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...