Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 699:

Chương trước Chương sau

Bên ngoài cung, lúc này Tống Hoài đã trở về khách ếm, th Trường Ninh đang ngẩn .

"Ninh nhi."

Nàng giật ngẩng đầu,"Đứa trẻ đó đã đưa về nhà chưa? Tìm th nhà ?"

"Ừm."

Trường Ninh cũng kh biết vì , trong lòng bỗng dưng vắng vẻ.

Nàng cứ nghĩ rằng sẽ khó tìm nhà cho đứa bé đó, tiểu gia hỏa thể sẽ quay lại đây, biết đâu nàng còn thể gặp lại tiểu gia hỏa.

Kh ngờ lại tìm th dễ dàng như vậy...

thoáng qua vẻ mất mát trên khuôn mặt nàng, Tống Hoài đương nhiên biết trong lòng nàng đang nghĩ gì.

thở dài,"Ninh nhi, đứa trẻ đó chỉ trùng tên thôi, kh Nguyên Bảo của chúng ta."

L mi Trường Ninh run lên, ngay lập tức, nước mắt liền từ khóe mắt lăn xuống, môi nàng hơi run rẩy,"Ta biết..."

Nàng biết Nguyên Bảo của nàng đã kh còn... từ lâu ...

Nghĩ đến tiểu gia hỏa ngoan ngoãn đáng yêu đó, lòng nàng đau đớn như bị kim châm.

Nó còn nhỏ như vậy, lại c.h.ế.t t.h.ả.m đến thế... Lúc đó nó tuyệt vọng, đau đớn đến nhường nào?

Nó còn nhỏ như vậy...

Cảm giác áy náy giống như thủy triều bao phủ cả nàng. Tất cả là lỗi của nàng, nếu kh nàng hôn mê, nếu kh nàng kh nói với Tống Hoài về sự tồn tại của đứa bé, nói kh chừng đã kịp cứu nó...

Nàng kh kìm được, giơ tay đ.ấ.m vào Tống Hoài m cái,"Đều tại ... đều tại ... tại kh cứu nó? Tại lại muốn cứu ta?"

"Tống Hoài... tại ?"

Tống Hoài rũ mắt, môi mấp máy nhưng một chữ cũng kh nói nên lời.

Đúng vậy, tất cả là lỗi của .

Ngay cả việc một đứa con cũng kh biết, để con trai c.h.ế.t trong biển lửa mà bản thân lại rời như vậy.

Nếu đứa trẻ đó biết cha nó là một kẻ như , e rằng nó sẽ kh bao giờ tha thứ, thậm chí sẽ chán ghét cả đời.

Chỉ là... ngay cả cơ hội chán ghét cũng kh ...

Vì hòa hoãn cảm xúc của Trường Ninh, hai ở lại khách ếm thêm hai ngày, mới chuẩn bị đến quan phủ để nhờ bọn họ báo tin lên hoàng đế.

Hiện tại, hoàng đế chính là ca ca ruột của Trường Ninh, từ nhỏ tình cảm hai đã tốt, chắc hẳn sẽ bằng lòng gặp bọn họ.

"Ninh nhi, đừng sợ, chúng ta sắp được gặp bệ hạ , cũng thể trở về cung của nàng... để thăm... để thăm đứa bé..."

Chóp mũi của Trường Ninh đau xót,"Ừm..."

Ra khỏi khách ếm, Tống Hoài nắm l tay nàng, từ từ về phía quan phủ.

Hai mắt nàng đã mù, chẳng th gì cả, bước cũng chậm, nên Tống Hoài cũng chậm theo nàng.

Trên đường phố bỗng xuất hiện một mù, mà lại là một mỹ nhân tuyệt sắc, bên cạnh nàng còn một kẻ xấu xí với nửa khuôn mặt bị hủy, đường kh nhịn được mà dừng lại bọn họ chằm chằm.

Bọn họ cứ thế về phía trước, kh hề nhận ra một lão phụ nhân đang theo sát phía sau, liên tục quan sát bọn họ.

Nhưng ánh mắt của lão phụ nhân quá mức rõ ràng, huống chi Tống Hoài từng là thống lĩnh Ngự Lâm Quân, làm thể kh phát hiện được?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-699.html.]

đột ngột dừng chân, hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén quét về phía lão phụ nhân cách đó kh xa."Ra đây! Ngươi là ai? Theo dõi chúng ta làm gì?"

vốn đã tr đáng sợ, giờ lại còn nghiêm mặt, càng khiến khác sợ hãi hơn.

Lão phụ nhân sợ tới mức hai chân run rẩy.

Nghe giọng nói của , Trường Ninh cũng vội nghiêng đầu, nàng kh th, chỉ thể cố gắng lắng nghe.

Lão phụ nhân nàng, nước mắt lập tức rơi xuống."C chúa..."

nhẹ giọng lẩm bẩm.

nhận ra Trường Ninh ... ? Tống Hoài giật , này rốt cuộc là ai?

Còn Trường Ninh, vừa nghe giọng nói quen thuộc, liền kích động."Khương... Khương ma ma... Là bà ?"

Đã lâu nàng kh gặp khương ma ma, từ sau khi Nguyên Bảo ra đời, Khương ma ma liền rời khỏi hoàng cung.

Khương ma ma phát hiện nàng nói chuyện nhưng kh thẳng vào , lập tức liền nhận ra ều bất thường.

Bà bước lên hai bước, đưa tay quơ quơ trước mặt nàng, nhưng nàng vẫn kh chút phản ứng nào.

Bà sửng sốt, kh dám tin,"C chúa... ... là kh th ?"

Trường Ninh mím môi, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.

Khương ma ma nước mắt lưng tròng, suýt chút nữa bật khóc.

Tống Hoài quét mắt xung qu, th trên đường đ qua lại, đây kh là nơi thích hợp để nói chuyện.

"Đi cùng chúng ta trước đã." nói với Khương ma ma.

Khương ma ma cố kìm nước mắt, vội vàng theo bọn họ.

Bọn họ tìm một tiệm cơm, đặt một gian phòng riêng mới ngồi xuống nói chuyện.

Khương ma ma th c chúa đâu cũng được đỡ hoặc dựa vào khác, trong lòng vô cùng chua xót.

Nhưng khi Tống Hoài, vẻ mặt bà hoang mang, này rốt cuộc là ai? Là thị vệ từng theo hầu c chúa ?

Tại hai bọn họ lại ăn mặc mộc mạc như vậy?

Quan trọng là, c chúa vẫn còn sống...

Nhưng tại năm đó bệ hạ lại nói c chúa đã c.h.ế.t ?

Trong đầu khương ma ma lộn xộn, kh thể hiểu được.

Khi Tống Hoài ngồi xuống, bà mới kỹ một nửa khuôn mặt lành lặn của , lúc này bà mới nhận ra.

"Ngài... Ngài là Tống tướng quân?!"

Tống Hoài khẽ gật đầu.

Khương ma ma mừng đến bật khóc. Thật tốt quá! Thật tốt quá! Tống tướng quân và c chúa đều còn sống!

Tuy rằng bọn họ một bị hủy dung, một đôi mắt kh th, nhưng chỉ cần còn sống, chắc c bệ hạ và tiểu ện hạ sẽ vui mừng!

"C chúa, Tống tướng quân, tại hai kh trở về hoàng cung? lại biến thành thế này?"

Trường Ninh thở dài, kể lại những chuyện đã xảy ra.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...