Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Chương 96:
Chóp mũi Sở Cẩm Chu đau xót, vành mắt đều đỏ lên, nó yên lặng mặc quần áo, đem quần áo cũ thay và quần áo cũ Sở Cẩm Niên thay bỏ vào trong nước bắt đầu giặt.
Sở Cẩm Niên lặng lẽ quan sát ca ca, phát hiện ca ca lại giúp giặt quần áo, tiểu gia hỏa lại mềm lòng.
Do dự trong chốc lát, nó vẫn lề mề đến bên cạnh Sở Cẩm Chu, ngồi xổm xuống, cầm quần áo giặt.
"Ngươi giặt quần áo của ngươi là được , kh cần lo cho ta, quần áo của ta, ta sẽ tự giặt."
Hốc mắt Sở Cẩm Chu đỏ lên,"Được."
Nó cúi đầu, dùng sức chà xát, kh dám ngẩng đầu lên.
ca ca giặt quần áo giống như đang đ.á.n.h nhau, tim gan Sở Cẩm Niên đều run rẩy.
Ca ca xấu xa đem quần áo trở thành nó hay kh, giặt quần áo nhưng thực tế là ở trong lòng đ.á.n.h nó?
Sở Cẩm Niên bĩu môi, ủy khuất vô cùng.
Thẩm Chỉ làm một thùng nước linh tuyền để Sở Trường Phong ngâm.
Phát hiện hai đứa nhỏ tụ cùng một chỗ thế nhưng một câu cũng kh nói, nàng thở dài.
Hai thằng nhóc này khí tính cũng quá lớn, đều lâu như vậy còn kh hòa hảo.
Bỗng nhiên, Sở Trường Phong lên tiếng,"Đừng lo lắng, trẻ con cho dù tức giận, cũng sẽ kh tức giận quá lâu."
"Chỉ mong vậy."
Đợi đến lúc ngủ, vốn đã nói hai đệ cùng nhau ngủ trong phòng nhỏ, nhưng Sở Cẩm Niên nói như thế nào cũng kh muốn, cuối cùng lại dính l cha nương.
Buồn cười, đã biết ca ca xấu xa muốn g.i.ế.c nó, nó làm còn dám ngủ cùng ca ca xấu xa chứ?
Nó cũng kh muốn c.h.ế.t.
Thẩm Chỉ tiểu gia hỏa nằm ở giữa giường, chăn đắp chỉ còn lại đôi mắt, lại về phía Sở Cẩm Chu đang ủy khuất sắp khóc ở cửa.
Mâu thuẫn giữa đám nhóc con, nàng thật sự kh biết nên giải quyết như thế nào.
"Chu Chu, mau ngủ , chuyện gì ngày mai lại nói."
Thẩm Chỉ cảm giác Sở Cẩm Chu giống như sắp khóc, nhưng một giây trước khi rơi nước mắt, tiểu gia hỏa xoay rời .
Thẩm Chỉ th vậy cũng cảm th đau lòng.
Lên giường, Thẩm Chỉ về phía tiểu gia hỏa bên cạnh, nàng nhéo cái mũi nhỏ của nó,"Con còn nói con và ca ca kh cãi nhau, hai đứa rốt cuộc làm vậy? Con giận ca ca, tr ca ca vẻ sắp khóc đến nơi ."
Sở Cẩm Niên ngẩn ra, trong lòng cũng bắt đầu khổ sở.
Nó cũng kh muốn kh để ý tới ca ca, nhưng mà... Nhưng mà nó sợ a.
"Mau nói cho nương biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại lại tức giận với ca ca?"
Sở Trường Phong cũng theo mở miệng," ca ca bắt nạt con kh?"
"Kh ."
Tiểu gia hỏa rụt xuống dưới chăn,"Đây là chuyện của con và ca ca, kh thể nói."
Cha và nương đối với nó càng ngày càng tốt, lá gan của nó cũng càng lúc càng lớn.
Nếu đổi lại là trước kia, nó kh dám nói như vậy.
Thẩm Chỉ nhéo nhéo khuôn mặt của nó,"Được , nhưng con cùng ca ca cũng kh thể mỗi ngày đều kh nói chuyện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nong-mon-ac-nu-lam-giau-nuoi-nhai-con/chuong-96.html.]
Sở Cẩm Niên cọ cọ chăn, kh nói gì.
Kỳ thật nó cũng muốn nói với cha và nương rằng ca ca định làm gì, nhưng nó sợ cha và nương sẽ khổ sở.
Cũng sợ cha và nương sẽ đ.á.n.h ca ca.
Nó sợ ca ca là một chuyện, nhưng ca ca bị đánh, nó sẽ càng khổ sở.
Hai lớn th thằng nhóc thúi này ngoan cố, khuyên kh nổi, liền từ bỏ.
Thẩm Chỉ thở dài trong lòng, vốn còn muốn thừa dịp đứa nhỏ kh ở đây, trêu chọc Sở Trường Phong.
Xem ra hôm nay kh được .
Thật đáng tiếc, cái bóng đèn nhỏ này nha.
Sở Cẩm Niên cũng kh biết nương ghét bỏ nó, nó còn đang rầu rĩ đây.
Đêm qua ca ca đã khóc khi ngủ, hôm nay liệu nằm mơ khóc nữa hay kh?
Hôm qua nó ôm ca ca, ca ca liền kh khóc.
Nghĩ tới đây, tiểu gia hỏa chút kh ngủ được.
Thẳng đến khi cha và nương đều đã ngủ, thời gian tựa hồ trôi qua thật lâu thật lâu, tiểu gia hỏa nhẹ nhàng trở .
Trong lòng vướng bận, liền lặng lẽ bò dậy.
Nó kiễng chân, rón rén ra khỏi phòng ngủ, lại lặng lẽ vào phòng nhỏ nơi Sở Cẩm Chu ngủ.
Vừa mới vào phòng, tiểu gia hỏa đột nhiên dừng bước.
Nó trừng mắt, hận kh thể dựng thẳng lỗ tai lên nghe ngóng.
Loáng thoáng tiếng khóc truyền đến, nó nhíu nhíu mày.
Kh tiếng động mà thở dài.
Tên ca ca xấu xa này thật sự là kh làm cho ta bớt lo.
Nó chỉ là một hồi kh tới, ca ca lại khóc?
Lại nằm mơ ?
Nó tiến đến mép giường, tự bò lên giường, rúc vào trong chân nhỏ, thuần thục ôm l Sở Cẩm Chu,"A a a... Kh khóc kh khóc... Tiểu bảo bảo mới khóc, ngươi đừng khóc..."
"Ồ ồ ồ ồ..."
Con ngươi của Sở Cẩm Chu sắp trừng ra .
Đệ đệ đến ?!
Đệ đệ lại tới đây? Đệ đệ kh đang tức giận ? Kh kh để ý tới nó ?
Sở Cẩm Chu đảo mắt, đệ đệ đây là đang dỗ nó? Đệ đệ cho rằng nó ngủ khóc, cho nên mới giống như là dỗ tiểu bảo bảo vậy?
Nghĩ tới đây, Sở Cẩm Chu tiếp tục thấp giọng khóc.
Sở Cẩm Niên tiếp tục vỗ nhẹ,"A a a... Sở Chu Chu... A a a... Đừng khóc đừng khóc... Sở Chu Chu là bảo bảo ngoan... Kh khóc kh khóc..."
Dỗ thật lâu, Sở Cẩm Chu vẫn kh ý ngừng khóc, Sở Cẩm Niên nhíu mày.
"Sở Chu Chu, ngươi cứ khóc mãi vậy, hôm nay dỗ kh được?"
Sở Cẩm Niên bĩu môi,"Ta dỗ mệt , ngươi muốn g.i.ế.c ta, vậy mà ta còn dỗ ngươi nữa... Ta tốt như vậy, Sở Chu Chu, ngươi chính là ca ca xấu..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.