Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 174:
Đặc biệt là m làm việc chung với nhà họ Phó. Thời này thiếu ăn thiếu mặc, họ lại thích khoe khoang, trong nhà nấu đồ ăn ngon cỡ nào, những khác kh chịu nổi, hôm nay coi như thể ăn được một lần .
Vừa ăn được đã kinh ngạc, đậu phụ kho tương ngon, trong mềm mại thẩm thấu vị thơm mặn, một miếng đậu phụ kho tương một miếng bánh, ăn tới thích ý!
tìm tới ba Phó nói: “Hóa ra đã trách nhầm , ngày nào cũng nghe c.h.é.m gió, nghĩ ngon còn thể ngon tới đâu. Hôm nay ăn được, quả nhiên ngon.”
Giá đậu phụ kh đắt, hơn nữa phố đậu phụ gần thôn họ, cách dăm ba hôm trong thôn cũng mua. Nhưng lại kh làm ra được hương vị này.
ba Phó th tâng bốc càng thêm đắc ý, nói: “Thế này đã là gì.” Còn chưa từng ăn thịt do cô nấu, nếu kh càng ngon.
Mọi ăn hung mãnh, cực kỳ hài lòng về bữa ăn này, ăn xong làm càng hăng hái.
Vừa th nước vừa xây thêm một cái nhà nhỏ thể ở được.
Mệt hẳn một ngày, cuối cùng cũng xây xong chuồng heo.
Buổi tối Lục Ngọc bọn họ tới xem, đều hài lòng. Xi măng bên trên vẫn chưa khô, phơi xong thể bắt heo con .
Buổi tối cô về nhà, ngay cả cơm cũng kh ăn đã ngủ. Lúc Phó Cầm Duy về nghe nói Lục Ngọc ngủ , còn luộc trứng gà, đợi khi cô tỉnh dậy ăn.
Lục Ngọc ngủ một mạch tới hơn nửa đêm, đợi khi thức dậy, Phó Cầm Duy đã nằm ở bên cạnh. được ôm chặt trong lòng.
Lục Ngọc chỉ tỉnh dậy một chút xíu, đại khái cũng mệt, chẳng m chốc lại .
Sáng ngày hôm sau mới dậy.
Chung quy là hôm qua vô cùng uể oải, hôm nay dậy, lại trở nên dạt dào tinh lực.
Lục Ngọc dậy cũng khiến Phó Cầm Duy tỉnh giấc.
Phó Cầm Duy nói: “Hôm qua em kh ăn gì, để cho em một cái trứng luộc đó.”
Lục Ngọc đói bụng thật, bẻ trứng luộc ra chia cho Phó Cầm Duy một nửa.
Trong ánh mắt của càng thêm nhu hòa, nói: “ kh ăn.”
Lục Ngọc nói: “Mẹ em đã xây xong chuồng heo . Hôm nay em định tới chỗ Lưu Bàng chọn vài con heo con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-menh-kho-ta-quyet-cuop-lai-chong-nha-giau/chuong-174.html.]
Dù thì Lưu Bàng là bạn học cấp ba của Phó Cầm Duy, lần này cũng là mượn thế của .
Nếu kh c tử trại heo ta mới kh thèm quan tâm tới mua heo.
Phó Cầm Duy nói: “Đợi chở hàng vịt xong sẽ cùng em.”
“ kh làm?”
“Hôm nay nghỉ.”
Dạo này Lục Ngọc thật sự bận, ngay cả chuyện này cũng quên mất.
Hai thức dậy, Lục Ngọc chất đồ hàng gì đó lên xe. Thời gian buổi sáng luôn ngắn ngủi.
Chẳng m chốc, ra đồng đều xuất phát. Lục Ngọc chất đồ trong sân lại, quét dọn đơn giản một lần.
Sau đó nghĩ, rửa tay nhào bột, gói há cảo cho Lưu Bàng. Trong nhà kh thịt, chỉ nửa bát da heo còn lại lúc nung dầu m hôm trước, băm một ít rau cải, gói há cảo nhân da heo rau cải.
Tổng cộng gói được hai mươi cái, sau khi bỏ vào nồi nấu chín lập tức vớt ra, đựng vào trong hộp cơm, đợi lát nữa cầm tới cho Lưu Bàng.
dáng của Lưu Bàng liền biết là một thích ăn. Thịt các loại ở n thôn hiếm , hơn nữa trong nhà ta mở trại heo, thể cũng kh thèm.
Lục Ngọc gói ít há cảo, định mang tới cho .
Qua một lúc, quả nhiên th Phó Cầm Duy về, Lục Ngọc đưa nước giếng đã sớm múc xong cho .
Nước giếng mang theo vị ngọt lờ lợ, th mát giải khát, đặc biệt là vừa mới múc ra, càng mát, càng ngon.
Phó Cầm Duy nói: “Tài liệu em nhờ viết hôm đó cũng viết xong .”
Lục Ngọc một cái, bên trên lý luận chặt chẽ, dùng từ chuẩn xác, đúng là tác phẩm thượng thừa. Suy cho cùng là vợ chồng tình thâm, Lục Ngọc mới nói m câu, Phó Cầm Duy đã hiểu ý của cô, viết kh thiếu một chữ, cầm phát biểu dư sức.
Lục Ngọc nói: “Bên trên một cái liền biết em tìm viết thay.” Cô nào viết ra được bài văn hay như vậy chứ.
Phó Cầm Duy bị ánh mắt ngập tràn sùng bái của Lục Ngọc , nơi sâu kín trong lòng cũng d lên một tia vui vẻ kh ai biết.
Phó Cầm Duy xưa nay nổi tiếng vì học giỏi, lần đầu tiên khiến thỏa mãn như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.