Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 179:
Nhà họ Phó đã được coi là khá giả, nhà xây kh ít, nhưng sau khi mọi kết hôn, ai cũng con, ban ngày lúc ít còn đỡ!
Tới tối, trong sân còn làm cổ vịt, cũng nhiều, đám trẻ đều về nhà, chạy tới chạy lui, chút chật hẹp.
hơi ngột ngạt, nhưng nhà họ Phó chưa chắc chịu ra riêng, hơn nữa Lục Ngọc bọn họ lại xếp nhỏ nhất, cũng kh tiện nói ra.
Phó Cầm Duy nói: “Cũng kh khó.”
Lục Ngọc biết Phó Cầm Duy bình thường kh thích nói chuyện, nhưng một khi nói, lời nói lại như ẩn ý.
Lục Ngọc lập tức hỏi: “ cách hay gì ?” Cô Phó Cầm Duy.
Phó Cầm Duy nói: “Đợi sau này em con, nơi này kh ở được thì thể chuyển .”
Cô nói với : “Em đang nói chuyện đàng hoàng với , lại cứ nhắc tới cái này!”
“Lời nói là thật lòng!”
Lục Ngọc ngại nói tiếp, qua loa kết thúc chủ đề này.
Họ vừa ra ngoài liền phát hiện Tiêu Thái Liên ở bên ngoài đợi.
Tiêu Thái Liên đưa cho Lục Ngọc hai mươi tệ, muốn hợp tác nuôi heo. Ngoài ra lại đưa thêm mười tệ tiền thức ăn, tới lúc đó đợi cuối năm mổ heo!
Phần vẻ vang này cũng chỉ nhà họ Phó , nếu kh nhờ Lục Ngọc, sẽ kh chuyện tốt như thế này.
Bây giờ nhà họ Lục là gia đình vẻ vang nhất, ngoài ra, ai thể nuôi nổi heo.
Nhưng mọi cũng chút hi vọng, heo này đến tết là xuất chuồng, tới khi đó hai con trong thôn thể bán! đều thể chia được thịt.
Mới nói chuyện, liền nghe bên ngoài nói: “Mau , trưởng thôn tìm cô.”
Lục Ngọc vừa nghe xong, vội vàng xem.
Tới đó phát hiện trưởng thôn nhận được ện thoại trong huyện, bảo Lục Ngọc gọi ện thoại lại sau nửa tiếng. Ông ta bảo cô chuẩn bị một chút, nghe nói là phong thư cô viết trước đó đã khiến lãnh đạo chú ý.
Trưởng thôn chưa từng nhận được tin do lãnh đạo huyện gửi tới, lần này lại chủ động gọi ện thoại cho ta, ta thụ sủng nhược kinh mặc dù kh tìm ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-menh-kho-ta-quyet-cuop-lai-chong-nha-giau/chuong-179.html.]
Nhưng ta vẫn l bộ quần áo bình thường kh nỡ mặc ra, khác cũng hơi căng thẳng.
Qua một lúc, ện thoại trong huyện gọi tới như đã hẹn, lãnh đạo trong huyện hỏi Lục Ngọc, phong thư kia là cô viết ?
Lục Ngọc đáp: “Là chồng viết!”
Lãnh đạo ở đầu dây bên kia cười nói: “Chồng cô chính là Phó Cầm Duy nhỉ!” Trong huyện tổng cộng chỉ một sinh viên đại học như vậy, ta đã sớm nghe nói ! Kh ngờ thôn Đại Vũ ngọa hổ tàng long. Chẳng những một tài như Lục Ngọc, còn phượng hoàng vàng như Phó Cầm Duy.
Cuối cùng còn biểu dương cao độ nội dung trên phong thư này.
Nói đợi lát nữa sẽ gửi một ít đồ cho Lục Ngọc.
Lãnh đạo trong huyện vô cùng vui, chỉ cần những thứ này, ta thể vào tỉnh làm báo cáo, cho họ xem tư tưởng của trong huyện tiên tiến cỡ nào. Đồ tùy tiện viết ra cũng hàm ý sâu xa.
Những thứ này cũng là thành tích quan trọng trong c tác lãnh đạo trong huyện.
Dĩ nhiên lãnh đạo huyện vô cùng vui, còn nói tặng cho Lục Ngọc ít đồ, đưa hàng đã xuất phát , lúc này đã sắp tới.
Họ nói chuyện nh, cũng chỉ khoảng hai phút liền cúp máy.
Những khác vội hỏi: “Lãnh đạo huyện nói gì với cô vậy?”
Lục Ngọc nói: “Ông khen , còn nói muốn tặng chút đồ!”
Lời vừa dứt liền nghe một tiếng cười phụt: “Chém gió , lãnh đạo còn thưởng đồ cho cô? Chưa từng nghe nói, họ kh tặng đồ cho lãnh đạo đã kh tồi .”
nói lời này kh ai khác, chính là chị Lý khắp nơi nói xấu cô vài ngày trước. Lần trước bị cha ba Phó chửi kh cất nổi mặt, bây giờ nghe th Lục Ngọc lại được khen thưởng, lập tức nghi ngờ tính thật giả của chuyện này.
Bị chị Lý qu rầy, những khác cũng kh còn hưng phấn giống như trước nữa.
Cũng , trước giờ chưa từng nghe nói lãnh đạo huyện sẽ tặng đồ cho dân bình thường chỉ vì viết văn hay, chuyện này nói ra kiểu gì cũng mang theo một cảm giác nằm mơ!
Chị Lý th kh tin Lục Ngọc nhiều, chị ta vui.
M hôm nay Lục Ngọc phong quang vô hạn, bây giờ th cô xui xẻo, chị ta vui muốn chêt.
Trắng trợn ra ngoài tuyên truyền một phen, phá hoại!
Tới lúc đó nếu lãnh đạo kh tặng đồ tới thì cô sẽ mất mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.