Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu

Chương 183:

Chương trước Chương sau

Tiêu Thái Liên nói: “Uầy, cái gì mà tốt hay kh. Bây giờ họ nuôi heo, mệt vô cùng, chúng ở trong nhà kh chuyện gì. Nếu nấu đồ ngon, chắc c tặng cho họ một ít.” Nói nhẹ tênh.

Mọi đều là sống cùng một thôn nhiều năm, còn thể kh biết Tiêu Thái Liên ư. Tuy bà kh xấu bụng gì, nhưng kh hề hào phóng như vậy.

Bây giờ còn kh th cha mẹ Lục Ngọc nuôi heo, giống như chị em ruột với mẹ của Lục Ngọc vậy.

nói, cũng đừng trách quá hiện thực, khá khẩm lên kh sợ kh tạo được quan hệ.

Nếu nhà họ Lục còn giống như trước kia, Tiêu Thái Liên sẽ tặng đồ giống như lễ tết, nhưng kh nhiều như vậy.

Tuy nhà họ Phó hạt dưa và kẹo, nhưng nh mọi vẫn giải tán, cũng kh biết nhà bếp nhà họ Phó nấu gì, mùi thơm quá nồng. Lực chú ý hoàn toàn bị đồ ăn dẫn dụ, căn bản kh hơi sức tán gẫu.

Đợi Phó Cầm Duy về nhà, đẩy xe ba bánh vào trong sân. Đặt đồ vịt tươi sống trong chậu, rửa tay liền th trong viện bày cái bàn tròn to. Đây là cái bàn lớn nhất trong nhà.

Mặt bàn đã bị ép trong nhà kho nhỏ, muốn l ra kh dễ, chỉ khi trong nhà chuyện quan trọng mới l ra.

Nghe nói cái bàn to này được sắm khi Tiêu Thái Liên kết hôn năm đó, thuộc gia sản.

Phó Cầm Duy nói: “Hôm nay chuyện vui gì vậy?”

ba Phó nói: “Chuyện vui lớn, Lục Ngọc nhà em làm cán bộ phụ nữ !” Trong thôn một vị nữ cán bộ trẻ như vậy. Hầu hết trong thôn đều chưa từng ra ngoài, toàn nghe cán bộ thôn chỉ huy, ở trong mắt n thôn, cán bộ thôn chính là quan to.

Phó Cầm Duy cũng chút kinh hỉ, nói: “Ồ? Kh tồi.”

ba Phó kích động giành lời của chị ba Phó.

Chị ba Phó kh cam lòng chịu yếu thế, vội vàng nói với Phó Cầm Duy: “Chú kh biết đâu, hôm nay trong huyện nói Lục Ngọc viết thư gì đó, được lãnh đạo tuyên dương, còn tặng nhiều đồ.”

Lục Ngọc , nói: “Là Cầm Duy viết giúp.”

Chị ba Phó lập tức cười rộ, nói: “Chẳng trách, cả thôn đều kh tìm được học vấn tốt hơn chú .”

Chị ba Phó khen xong Lục Ngọc lại khen Phó Cầm Duy, khen lên trên trời xuống dưới đất.

Hôm nay mẹ chồng đã trút vốn liếng, năm cân thịt hầm một nồi to, còn hấp hai lồng màn thầu, đủ mà ăn.

thì mọi trong nhà kh hề khách sáo chút nào, trước đây là tìm thịt trong chậu rau, bây giờ là một chậu thịt to tùy ý họ ăn, muốn ăn thế nào thì ăn thế , khiến họ thích muốn chêt.

Ai cũng giành tới kh dám nói chuyện, ăn từng miếng thịt to, ngay cả đám trẻ cũng kh khách sáo, ôm bát ăn.

th hai chậu thịt to nh chóng cạn đáy.

Lục Ngọc bọn họ ăn xong, lại bắt đầu làm cổ vịt, mười ngày kết toán một lần, chưa từng thiếu hụt.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tiền này dễ kiếm, trong tay Tiêu Thái Liên tiền cũng kh keo kiệt như trước nữa.

Cổ vịt cay mọi đều thích ăn, thích hợp nhất là làm đồ ăn vặt đỡ buồn miệng khi rảnh rỗi.

Nhưng bây giờ nhà nhà đều nhịn thèm, đây là mối làm ăn trong nhà, cái nào cũng thể kiếm tiền, nếu ăn còn bán gì nữa.

Tiêu Thái Liên nói với Phó Cầm Duy: “Mỗi ngày cổ vịt đều thể bán hết ?”

Phó Cầm Duy nói: “Vâng, buổi chiều đã hết .” Cổ vịt Lục Ngọc làm vốn đã khách quen, bây giờ quy cho cung tiêu xã bán, bán càng nh.

nhiều nhân viên bán hàng đều là khách hàng của cổ vịt. Mỗi ngày vừa lên đã chọn cho hai cái to. Tan làm về nhà cuồng uống rượu cùng gặm với chồng.

Tiêu Thái Liên vừa nghe bán tốt cũng yên tâm. khách tới lui thường xuyên này là được.

Lục Ngọc giống với mọi , rửa sạch cổ vịt nấu nước sốt.

Bị chị ba Phó đuổi về, nói: “Những việc này bọn chị đều làm quen , em nghỉ ngơi một lúc .” Chỉ cần Lục Ngọc ều phối nước sốt là được. Hơn bốn mươi loại gia vị, họ một cái đã mơ hồ, càng đừng nói còn phối theo tỉ lệ.

Các chị dâu khác cũng đều khuyên cô về phòng nghỉ ngơi.

Lục Ngọc vừa muốn về phòng, Tiêu Thái Liên liền gọi cô vào phòng , nói: “Vợ trưởng thôn nói làm cái này lương bao nhiêu kh?”

“Mười lăm tệ.”

Tiêu Thái Liên nói: “Tiền này sau này để ở chỗ con , nếu khác hỏi mẹ thì nói con giao cho mẹ mười tệ, con đừng lỡ miệng.”

Vợ của thằng ba đã l lòng Lục Ngọc như thế, làm mẹ chồng như bà cũng kh ngốc. Phát hiện Lục Ngọc sống thiết thực. Hơn nữa mỗi lần cổ vịt bà thể l về kh ít tiền, cũng kh nhớ nhung chút tiền đó của khác.

“Cảm ơn mẹ.” Lục Ngọc nói.

Khiến Tiêu Thái Liên vui: “Cảm ơn cái gì, con giống như con gái của mẹ, kh được khách sáo như vậy.” Sau đó ra ngoài cửa sổ, Phó Cầm Duy đang về phía này.

Tiêu Thái Liên nói: “Mau ra , nếu kh nhớ nhung.”

Lục Ngọc ra ngoài cửa sổ một cái, nh chóng ra, cô về phòng, Phó Cầm Duy cũng theo vào, nói: “Mẹ nói gì với em?”

Lục Ngọc thuật lại lời Tiêu Thái Liên nói cho Phó Cầm Duy nghe, Phó Cầm Duy gật đầu nói: “Ồ.”

Sau đó Lục Ngọc: “Chúc mừng em, cuối cùng trong nhà cũng làm cán bộ .”

Lục Ngọc nghe xong liền biết đang trêu đùa cô, nói: “Vậy sau này do em quyết định.”

Phó Cầm Duy cười đồng ý, còn nói: “Em đã làm cán bộ , mua một bộ đồ mới .” Cô chỉ hai bộ đồ vẫn luôn thay phiên mặc.

Lục Ngọc kh quan tâm gì tới chuyện mặc, nghe nói vậy mới ngẩn ra, sau đó đồng ý.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...