Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 198:
Vụ thu còn kéo dài năm sáu ngày, thật hi vọng bữa nào cũng thể ăn được đồ ăn cô nấu.
Tuy trưởng thôn nói đùa kh để Lục Ngọc nấu ăn nữa.
Nhưng hết cách, thực lực của cô quá mạnh, sau khi ăn cơm cô nấu xong, mọi đều bị chinh phục, tiếng hô gọi Lục Ngọc nấu ăn đều to.
Ngày thường trưởng thôn sẽ kh chiều thôn dân, nhưng bây giờ dù cũng là vụ thu.
Là thời khắc quan trọng, thôn dân đưa ra yêu cầu nhỏ, đương nhiên cố gắng đáp ứng.
Trưởng thôn tìm tới Lục Ngọc nói: “Lục Ngọc à, cơm nước m ngày nay chỉ thể làm phiền cô , để các thím phụ cô, cô phụ trách một ngày ba bữa của mọi . Chỉ cần cô nấu xong ba bữa này, coi như là một chuyện đại c!
Lục Ngọc nói: “Nhưng hôm nay trực đêm…”
“Kh cần, trong thôn nhiều như vậy, kh cần cô tới trực đêm.”
Nấu đồ ăn xong là được.
Nhưng trưởng thôn vẫn nói với Lục Ngọc: “Cô nấu cũng kh cần nấu quá ngon, chỉ cần ngon hơn bình thường một chút xíu là được!” Ngày ngày ăn như vậy, ai chịu nổi?
Chủ yếu là túi thóc của ta kh nhiều.
Lục Ngọc cười nói: “Cháu thử xem!” Vẫn là lần đầu tiên bị yêu cầu nấu ăn dở một chút.
Trưởng thôn vẫn khá thiên về thôn dân. M hôm nay, mỗi ngày đều đặt năm ký thịt với hàng thịt heo, lại mua hai mươi lăm ký dầu đậu, các loại lương thực cũng đầy đủ.
Những đàn đô con trong thôn ai cũng ăn hăng hái!
Đồ ăn do thím đầu bếp trước đây nấu dở, mọi chỉ ăn nửa no, buổi tối về nhà còn ăn một bữa nữa.
Bây giờ Lục Ngọc nấu, cả thôn đều ăn cơm tập thể, bất luận là lớn trẻ con, đồ ăn giảm rõ rệt.
Ngay cả m lão giáo sư ăn cơm Lục Ngọc nấu đều khen ngon.
Cơm tập thể vốn ngon, lại là cơm ăn sau khi làm việc, mức độ ngon quả thật kh gì so được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-menh-kho-ta-quyet-cuop-lai-chong-nha-giau/chuong-198.html.]
Mọi hăng say bàn về tay nghề nấu nướng của Lục Ngọc, chỉ cần chụm lại liền bắt đầu nói, đồ ăn đơn giản ở trong tay cô cũng thể nấu ngon như thế, vô cùng thần kỳ!
Cho dù Lục Ngọc nấu một nắm mì cũng ngon hơn khác nấu.
Vốn dĩ Lục Ngọc là nữ cán bộ đã nổi bật, tài năng nấu nướng này lại được mọi phát hiện, càng càng cảm th Lục Ngọc chỗ nào cũng tốt.
Vụ thu tổng cộng kéo dài những bảy ngày.
Bảy ngày này là bảy ngày mệt nhất mà Lục Ngọc biết. Tuy trong thôn làm đảm bảo hậu cần cơm ngon nước ngọt cho mọi , nhưng gần như mỗi một sức lao động đều tróc một lớp da, m.á.u tươi tràn thấm đẫm càng là chuyện thường th.
Cuối cùng cũng gặt xong lương thực, chất xe chuyển tới kho lương thực.
Bên kia kiểm kê nhập kho, trong thôn mới thở phào một hơi, trưởng thôn hạ lệnh nói nghỉ ngơi mười ngày.
trong thôn đều vui, mười ngày nghỉ phép, đều muốn nhân cơ hội vào huyện dạo chơi.
Đám trẻ con đều hăng hái hơn bình thường nhiều.
chị dâu tìm Lục Ngọc nói: “Chị muốn đến cung tiêu xã mua một ít vải rẻ, bên đó kh?” Bọn họ ngại hỏi Phó Cầm Duy.
Phó Cầm Duy cương trực, mọi đều biết, muốn hỏi thử Lục Ngọc.
Vải giá rẻ trong cung tiêu xã một vài vết ố bẩn, dễ xử lý, nhưng kh bán ra ngoài, bình thường đều là tiêu hóa nội bộ, ngoài ít biết.
Trước đây hình như Lục Ngọc nghe chủ nhiệm cung tiêu xã nhắc tới một lần, nói: “Hình như , em hỏi cho chị!”
Lời vừa dứt, bên cạnh cũng nghe th, vội vàng nói: “Nhà chị cũng muốn, Đại Tráng của em đã lâu kh may đồ mới!”
“Nhà chị cũng muốn! Nếu loại vải này rẻ, mua nhiều chút.” xung qu vội vàng ghé tới, sợ cơ hội chiếm hời này bỏ rơi họ.
Lục Ngọc nói: “Được, em hỏi một lượt.” Cô sảng khoái.
M chị dâu nghe vậy càng thêm l lòng Lục Ngọc, trong lòng cũng chút tâm tư, quen ở nơi như cung tiêu xã, quả nhiên khác hẳn.
Tối đó Lục Ngọc bèn hỏi Phó Cầm Duy.
Phó Cầm Duy nói: “ thì , nhưng kiến nghị em đừng ôm lên .” là kh thích phiền phức, trước đây nhờ , đều từ chối, bây giờ kh ai dám nhờ nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.