Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 202:
Mới đầu trưởng thôn bảo mọi học chỉ là muốn để mọi kh thời gian rảnh, đỡ gây sự phá phách.
Nhưng thôn Đại Vũ đã được lãnh đạo huyện chú ý. Cứ dăm ba hôm lãnh đạo huyện sẽ hỏi thăm một lần. Nghe nói họ bắt đầu mở lớp xóa mù chữ cho n dân, cật lực ủng hộ, còn nói trưởng thôn giác ngộ cao.
Trưởng thôn được khen vui, khoe khoang với huyện.
Bây giờ mọi đều kh muốn học, còn kh vả mặt ta .
Ông ta đã c.h.é.m gió ra .
dân trong thôn th trưởng thôn kh vui, vội vàng lựa lời nói, sợ bị trưởng thôn ghi thù.
Ầm ĩ như vậy, tỉ lệ học đã cao hơn một chút.
Chị Lý cả ngày ở bên ngoài nói Lục Ngọc cái này kh tốt, cái kia kh tốt.
Trưởng thôn còn đặc biệt gọi chồng của chị ta tới: “Bảo cô Lý bớt bớt lại chút, đừng gây sự mãi. Lục Ngọc là bổ nhiệm, nếu gì bất mãn cứ tới tìm .”
Chồng của chị Lý cũng biết vợ đã đắc tội ta, vội vàng cười nói: “Con cô kh ý xấu gì, chỉ là mồm mép dở, quay về nhất định sẽ nói cô , đừng để bụng.”
Trưởng thôn hừ một tiếng: “Làm gì cũng kh được, gây sự là giỏi!”
Chồng của chị Lý ở chỗ trưởng thôn cười nịnh, về nhà liền hung hăng giáo huấn chị ta một trận.
“ cô ngốc kh? Bây giờ Lục Ngọc ta là cán bộ thôn, cô l gì l cứng chọi cứng với ta?”
Sở dĩ chị Lý chống đối Lục Ngọc như vậy là bởi vì chồng khen cô vài câu, chị ta luôn cảm th chồng hơi thèm khát Lục Ngọc.
Chứng đa nghi này đã lâu , bây giờ vừa nhắc tới Lục Ngọc, chị ta liền bùng nổ: “Được, cứ bảo vệ cô ta !”
Ngữ khí này khó nghe, chồng của chị ta cũng nổi ên: “Cái gì gọi là bảo vệ cô ta?” Lục Ngọc là cán bộ thôn, cần ta bảo vệ chắc.
“Con cô làm việc cứ thích hắt nước bẩn lên khác.”
Chị Lý nói: “Kh chỉ là th ta xinh đẹp , bảo vệ thế nào, ta cũng kh của . Đàn mà, kh tên nào ra hồn!”
Chồng của chị Lý nghe vậy liền nói: “Hình như cô bị ên , thích thì vậy, kh muốn ở đây thì cút về nhà mẹ .”
Chị Lý th chồng thật sự nổi giận, cũng kh dám chọc, vào phòng bắt đầu hờn dỗi.
…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lớp học tập này đã học được hơn một tháng, phần lớn mọi đều kh biết được bao nhiêu chữ, hơn nữa ai cũng biết tra từ ển, gặp chữ kh biết, tra xong cũng biết đọc thế nào.
Ông cụ trong thôn gọi Lục Ngọc lại, ta muốn hỏi một chuyện: “ nghe ta nói sau này trong thôn sẽ đặt báo? Thật ?”
bên ngoài đồn đãi, nhưng từ đầu tới cuối kh ai xác thực.
Lục Ngọc nói: “Là thật!” Đề nghị đặt báo vẫn là do cô đề ra.
Trưởng thôn cũng thích đọc báo, nhưng báo ta đọc đều là mua về từ sạp báo.
Về cơ bản đã quá kỳ .
Trưởng thôn muốn đặt báo nhưng kh biết đặt.
Thời này đặt báo vô cùng phiền phức, viết thư, gửi tiền tới ngân hàng.
Sau khi thành c mới sẽ phát báo mỗi kỳ cho họ.
Lục Ngọc nhất định đọc báo, bởi vì cô biết thập niên 80 biến động thất thường, mỗi giây mỗi khắc đều sẽ chính sách mới.
Suy nghĩ này kh hẹn mà cùng giống với trưởng thôn.
Trưởng thôn thích đọc báo, bây giờ đặt giúp, quá tốt.
Trước đây ta muốn đặt báo, nhờ nhân viên trong huyện, còn bị chế nhạo m câu.
Báo còn chưa về, trưởng thôn nói trước, nói mọi muốn đọc đều thể đọc.
Khiến thôn dân vô cùng kích động, máy thu th trong thôn kh nhiều.
Muốn biết tin tức bên ngoài đều là dựa vào truyền miệng. thể báo trực tiếp đọc, thế thì càng tiện. Hơn nữa đọc báo nghe giống như là học vấn.
Sau khi động lực này, tính tích cực học chữ của mọi càng cao.
Trong thôn đặt báo tuần ba mươi hai tệ một năm.
Đây là sách báo cấp tỉnh.
Muốn đặt đọc vẫn phiền.
Đương nhiên trong huyện cũng biết, còn chuyên môn gọi ện thoại cho ta hỏi, sau khi trong huyện được câu trả lời chắc c, trong huyện còn khen họ thạo nghiệp vụ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.