Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 23:
Đợi khi tỉnh dậy đã hơn mười giờ, ở trong thôn kh ai ngủ muộn như vậy, Lục Ngọc ngủ một giấc ngon, gò má đỏ ửng, cô mang giày ra ngoài, mẹ Lục còn ở nhà.
Vốn dĩ mẹ Lục cùng Lục Đại Niên làm, nhưng bà sợ con gái nghĩ kh th, đặc biệt tìm trưởng thôn xin nghỉ, ở bên Lục Ngọc.
Lúc này, mẹ Lục giống như phạm tội, chỉ vào năm cái màn thầu tạp lương trên bàn nói: “Đây là do Tiểu Phó mang tới, vừa nãy còn giúp chẻ một ít củi, mẹ kh l nhưng cứ nhất quyết để lại.”
Mẹ Lục kh giỏi từ chối, đối mặt với chuyện này cũng kh biết làm mới tốt.
Lục Ngọc ra ngoài, quả nhiên th ảng nước trong nhà đã được gánh đầy, củi cũng được xếp đống.
Phó Cầm Duy đang trồng rau con ở trong sân, tuy là sinh viên nhưng từ nhỏ lớn lên ở n thôn, những việc này đều biết làm.
Lục Ngọc một lúc, bóng dáng của Phó Cầm Duy, bên ngoài vài ba rảnh rỗi ở gần đó xem náo nhiệt. Đây là giờ làm, rưởng thôn đã gọi , nếu kh tới xem náo nhiệt còn nhiều hơn.
Bác gái Lục từ xa xa tới, th Phó Cầm Duy, trong mắt lóe qua một chút đố kỵ.
Chuyện tráo dâu trước đây là bác gái Lục với bà nội Lục âm mưu làm, sợ bác trai Lục kh đồng ý, uống rượu xong liền bảo ta đến thôn cách vách phát kẹo hỉ, đợi khi bác trai Lục về phát hiện Lục Kiều còn ở nhà, hỏi ra mới biết chuyện hồ đồ mà họ làm, tức chêt.
Bác trai Lục là tiểu bối, dĩ nhiên kh thể chỉ trích mẹ ta, thế là đổ hết tất cả lửa giận lên bác gái Lục. Hai bắt đầu cãi nhau, cuối cùng cãi mãi cãi mãi liền đánh nhau.
Bác gái Lục bị đánh cho m bạt tai, vừa khóc vừa kêu, hàng xóm xung qu đều nghe th. Buổi sáng còn m bất hòa với bà ta cố tình tới hỏi, khiến bà ta hời hợt châm chọc lại.
Lúc này là tới gây sự với Lục Ngọc. th Phó Cầm Duy thế mà lại giúp nhà cô làm vườn, trái tim giống như bị nước giấm ngâm nở.
Bác gái Lục nói: “Ây dô Cầm Duy, là sinh viên đại học, ở đây trồng cái gì.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau đó gọi mẹ Lục ra nói: “Kh ai ức h.i.ế.p như m , một số tr thì thành thật, nhưng một bụng xấu xa.”
Mẹ Lục thành thật quen , bị châm biếm cũng kh dám đáp lại, cãi nhau với ta liền căng thẳng đến run lẩy bẩy.
Lục Ngọc nói: “Bác gái, bác tới đây làm gì?”
Bác gái Lục Phó Cầm Duy, cố ý nói to: “Lâm Mạnh trúng cô, nói tối hôm qua đã tới nói với cô. Hôm nay nhờ tới mai mối.”
Mẹ Lục tức run: “Loại như Lâm Mạnh, chị còn mai mối cho Lục Ngọc?”
Bác gái Lục lạnh giọng nói: “ thế nào thì tìm thế , Lâm Mạnh làm , ta đầu óc hoạt bát, biết thương yêu. Hơn nữa, nếu cô kh đồng ý thì quản kỹ con gái , đừng dụ dỗ nó!”
Trong lời nói toàn là hạ nhục Lục Ngọc, bóng gió nói cô kh đứng đắn.
Mẹ Lục run lên, loại chuyện này bà ta cố ý nói trước mặt Phó Cầm Duy, đúng là xấu xa tới tận cùng.
Lục Ngọc nói: “Hôm qua Lâm Mạnh trèo tường tới, suýt chút bị cha đánh chêt. Loại lưu m này, bác còn nói làm mai cho ta, chẳng trách Lâm Mạnh kh sợ hãi gì như thế, hóa ra là dì như bác chống lưng!”
Bác gái Lục nói: “ kh chống lưng cho nó, cô kh đồng ý thì thôi, đừng nói chuyện đay nghiến như vậy, nếu kh cô xen vào, Phó Cầm Duy bây giờ đã là con rể của . Món nợ này từ từ tính với cô!”
Lục Ngọc bị sự ích kỷ của bà ta chọc đến tức cười, nói lời âm dương quái khí, Lục Ngọc cũng biết: “Ồ, bác gái, kh bác chê Phó Cầm Duy kh thành phố, sắp xếp khác , chắc kh là ra ngoài kh mang não, quên mất chuyện quan trọng như vậy chứ.”
Bác gái Lục tức giận trừng Lục Ngọc: “Tiện nhân, mày nói bậy cái gì.” Nói xong vươn tay muốn đánh Lục Ngọc, bị Phó Cầm Duy bên cạnh bắt l cánh tay.
Phó Cầm Duy nói: “Bác Lục, Lục Ngọc là vợ , xin bác nói chuyện khách sáo một chút!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.