Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu

Chương 233:

Chương trước Chương sau

Ông ta sốt ruột vô cùng, nói: “Vừa chiên dầu vừa bỏ các loại gia vị, đồ do những thứ này làm ra, thể kh ngon.” Nói xong tiện tay gọi một : “Thạch Đầu, tới nếm thử!”

đàn Thạch Đầu này bình thường khá thành thật, là cấp dưới của trưởng thôn.

Vừa th trưởng thôn lên tiếng gọi tên, cho dù Thạch Đầu kh cam tâm cách m cũng chỉ thể cứng da đầu tới.

Cầm đũa gắp một miếng đậu phụ thối lên, biểu cảm và thần thái đó tr giống như dũng vì nghĩa, gương mặt chính khí lẫm liệt!

Sau đó nh chóng cắn một miếng. Do ta cắn quá nh, nước bên trong còn làm bỏng đầu lưỡi của ta.

Khiến ta nhăn nhó mặt mày, thôn dân vây xem th vậy, ngũ quan cũng vặn vẹo thay ta.

đang yên đang lành, ăn thứ này làm gì, quá giày xéo .

Lại , bỗng nhiên th Thạch Đầu híp mắt lại, bỏ đồ vào trong miệng, khó tin nhai. Đậu phụ thối lại ăn ngon.

Bản thân đậu đã giàu dầu, sau khi được chiên khô, càng nhai càng thơm. Nước được ều chêthơm mặn, loại mùi thối mê đó ở trong miệng nhiều tầng bậc phong phú, chưa từng ăn qua, lại vượt ngoài dự liệu của ta.

Thạch Đầu ăn xong, ngoài miếng đầu tiên ăn chút gấp gáp, m miếng còn lại nhai kỹ nuốt chậm. Tất cả mọi đều mặt ta.

Còn trẻ con chạy khắp nơi trong Bạch Gia Thôn tuyên truyền: “Mau xem, chú Thạch Đầu ăn cứt !” bé hô như vậy, trong nửa thôn đều ra.

Tất cả mọi ra, sắc mặt đều khó coi, xa xa đã ngửi th mùi.

Bình thường trong thôn cũng bán đậu phụ đậu nhự thối. Nhưng mùi vị quá sặc, thích ăn cũng ngại ăn. Thời gian dài kh ai ăn nữa.

Dần dần đã quên mất, ai ngờ hôm nay đậu phụ thối chiên giòn, còn thối gấp mười lần so với đậu nhự thối.

Bọn họ đều tới xem, trưởng thôn Bạch và trưởng thôn Vương ở một bên chằm chằm Thạch Đầu: “Như thế nào, ngon kh?”

Bọn họ thực sự vô cùng tò mò, lúc Thạch Đầu ăn miếng đầu tiên, dáng vẻ dũng vì nghĩa đó mọi đều th, nhưng ăn miếng thứ hai, trên mặt ta lại vài phần kỳ lạ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tới miếng thứ ba, biểu cảm đó thể gọi là hưởng thụ.

Thạch Đầu nói: “Thứ này ngon, ăn một miếng còn muốn ăn thêm miếng nữa!” Đặc biệt là no nước.

Lục Ngọc nói: “Ngon là đúng !” Sau đó lại chiên thêm một phần.

Lần này muốn thử nhiều hơn, dẫn đầu, họ cũng dám ăn.

Nghe Thạch Đầu nói như vậy cũng chút tò mò, kh biết rốt cuộc là mùi vị gì.

Sau đó ai cũng vô cùng tích cực: “Trưởng thôn, thử!”

Lần đầu tiên trưởng thôn cho họ xung phong, họ đều lùi lại, sợ bị gọi tên. Lần này khác, trưởng thôn nào thể kh biết tâm tư nhỏ của họ.

Ông ta nói: “ nếm cho!” Trong lòng ta cũng đã sớm tò mò , sau đó còn đưa cho trưởng thôn Vương một đôi đũa, nói: “ cũng nếm thử!”

Trưởng thôn Vương ho khan một tiếng nói: “Được.”

Sau đó bưng bát cơm tới, hai mỗi gắp một miếng chấm nước, ăn vào miệng, quả nhiên kh hắc ám giống như trong tưởng tượng của mọi .

Ăn vào thế mà lại ngon, nhai ra thơm mặn, còn mang theo chút cay cay, vị cay này sảng khoái.

Hơn nữa nước trong đậu phụ thối cũng tăng vị kh ít cho đậu phụ thối chiên giòn này.

Hai trưởng thôn ăn một miếng chưa đã ghiền, gắp thêm m miếng nữa.

Th xung qu nhiều như vậy họ bằng cặp mắt sáng quắc. Hai chia cho thôn dân của . Một bát nhỏ này đều được chia hết, được chia đều nói: “Kh ngờ thứ này ngon như vậy, thật sự kh ra!” Ngửi thì thối, ăn vào lại ngon vô đối.

Trưởng thôn Bạch nói với Lục Ngọc: “Thứ này bán bao nhiêu tiền thì hợp lý?” Bọn họ đậu phụ, nếu thật sự thể kinh do thứ này thì tốt.

Lục Ngọc nói: “Đương nhiên thể bán năm hào một phần! Một phần mười khối đậu phụ!” Vừa nãy khi chiên giòn, mọi đã th, một miếng đậu phụ thể chia thành hai mươi khối đậu phụ chiên nhỏ.

Tương đương với một miếng đậu phụ thể bán được một tệ, đây đúng là vượt ngoài dự liệu của họ lớn, bình thường đậu phụ cũng chỉ hai hào một miếng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...