Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 312:
Sau khi Lục Ngọc hỏi thăm, bí thư thôn ở bên cạnh chêm lời: “ biết Phó Chi này.”
Sau đó nói năm đó bà tới từ tỉnh thành, tướng mạo xinh đẹp, khi tham gia sản xuất bị một tên lưu m trúng. Chuyện này ầm ĩ lớn, nhiều đều biết, nhưng tên lưu m này vợ .
Sau đó đàn bà đó làm ầm lên một mực nói Phó Chi làm tiểu tam.
Quậy dữ dằn, tuy bà nói kh , nhưng cũng kh ai chứng minh. Cộng thêm hai vợ chồng tên lưu m đó một xướng một ca. Khi đó nếp sống trong thôn nghiêm khắc, làm tiểu tam là trọng tội.
Lục Ngọc cực kỳ tức giận, tên lưu m và phụ nữ khốn nạn này thật sự vô liêm sỉ, kh được ta thì muốn hủy hoại ta, quá vô đạo đức.
Lục Ngọc nói: “Vậy bây giờ thể đón về kh?”
Bí thư thôn nói: “Chắc là được!” Chuyện này ta cũng kh biết, nhưng năm đó phán án nặng.
Lục Ngọc nói: “Vậy cháu vào huyện chạy thủ tục một chút.”
Trưởng thôn buồn bực: “ cô lại để tâm như vậy?”
Lục Ngọc nói: “Bà là bạn tốt nhất của mẹ cháu, cộng thêm kh con cái, bình thường cũng kh ai chăm sóc, quá đáng thương.”
Trưởng thôn nghe vậy, cảm khái nhân nghĩa của cô, viết một tờ đơn, nói: “Như thế này, cô vào huyện tìm này!”
Các bộ phận trong huyện đều khá phức tạp, ngoài qu năm giao thiệp như trưởng thôn, bình thường thật sự sẽ quay như chong chóng.
Lục Ngọc nghe vậy mừng rỡ: “Cảm ơn trưởng thôn.” Cô định m hôm nữa sẽ vào huyện một chuyến.
Trưởng thôn nói: “Nếu cô làm xong thủ tục cho bà , chắc c Bạch Gia Thôn sẽ thả .”
Lục Ngọc trịnh trọng gật đầu, cảm ơn trưởng thôn và bí thư thôn .
Đợi Lục Ngọc , trưởng thôn vỗ đùi, xong , quên hỏi cô chuyện mua xe đạp, chỉ thể để lần sau!
Tuyết rơi đầy trời, phong núi bít đường, kh xe buýt, kh thể vào huyện. Nhưng thể đến Bạch Gia Thôn thăm một chút.
Cô cũng quen đường quen lối, nhiều ở Bạch Gia Thôn đều biết cô, vừa nghe nói cô tới tìm Phó Chi, đều nhiệt tình dẫn đường.
Trưởng thôn Bạch nghe tin cũng vội vàng tới.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lục Ngọc là tài giỏi, một phương pháp đậu hũ thối đã giúp thôn họ trở tay kiếm tiền gấp đôi.
Lại làm rau củ quả trái vụ cho thôn Đại Vũ, bây giờ thôn Đại Vũ bán sỉ rau vừa tiết kiệm c sức vừa kiếm được tiền.
Trưởng thôn của Bạch Gia Thôn vừa mang giày vào đã vội vàng hỏi đâu?
bên cạnh nói hình như Lục Ngọc tìm Phó Chi.
Hình như Phó Chi ên , xung qu vốn kh ai muốn để ý tới bà , dù cũng kh ai muốn nói chuyện với kẻ ên.
Lần đầu tiên Lục Ngọc th Phó Chi, bà mới bốn mươi hai tuổi, trên tay toàn là nẻ lạnh, ngủ trên một cái giường cỏ, lạnh ngắt, đầu tóc rũ rượi.
Đại khái là đã phí hoài quá nhiều thời gian ở đây, trên mặt toàn là tang thương, nếu chỉ mặt của bà , quả thực giống đã hơn sáu mươi tuổi.
Lục Ngọc nói: “Cháu là con gái của Lý Văn Tĩnh.
Lý Văn Tĩnh là tên của mẹ Lục.
“Những năm qua mẹ cháu vẫn luôn tìm dì, kh biết dì ở nơi gần thôn như vậy, bây giờ cháu quay về tìm một cái chăn b tới cho dì, nấu chút đồ ăn. Dì còn thiếu gì khác kh?”
Lời vừa dứt, nước mắt từ trong mắt Phó Chi lăn ra.
Kh biết vì , Lục Ngọc th Phó Chi khóc, trong lòng chút khó chịu.
Hoàn cảnh ở đây thực sự quá tệ, kh thể ở nổi.
Lục Ngọc nói: “Cháu về l ít đồ cho dì trước.”
Lục Ngọc tới quá vội vã, trưởng thôn Bạch kh bắt kịp bóng dáng của cô, khi ta đuổi tới, cô đã rời khỏi thôn .
Sau khi Lục Ngọc quay về nói với mẹ Lục, vành mắt mẹ Lục lập tức đỏ lên, gương mặt tràn ngập tự trách, trước đây bà cũng từng tìm, nhưng tìm mãi kh tìm được.
Kh ngờ Phó Chi lại ở gần như vậy, thật đúng là tạo hóa trêu .
Lục Ngọc lập tức tìm chăn, mẹ Lục l bánh mì trong nhà kh nỡ ăn, cũng muốn theo tới.
Khi đến đó, nước mắt mẹ Lục kh ngừng chảy xuống, luôn nói hối hận.
thiếu nữ ngày xưa đã biến thành một đàn bà già nua, thực sự quá mức ngột ngạt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.