Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 317:
Mẹ Lục lại chút hổ thẹn, thế này cũng kh c bằng với gia đình, nhưng bà thực sự hết cách, cũng kh biết nói gì, chỉ ra sức lau nước mắt.
Cha Lục dùng khăn tay lau mặt cho bà.
Lúc này mới ngừng khóc.
Bọn họ bàn bạc ngắn gọn, bàn xong liền về.
Về nhà th Phó Chi còn đang ngủ.
Lục Ngọc lại mời Lão Dương Đầu tới, Lão Dương Đầu nói: “Thuốc bôi đã làm xong , cần bôi vòng qu đầu gối, sau đó lại dùng băng gạc quấn lại, một ngày thay thuốc một lần.”
Thân thể của bà chỉ là suy nhược, chăm sóc một khoảng thời gian là thể khôi phục, nhưng đôi chân này lại vô cùng nghiêm trọng.
Lục Ngọc kh hoài nghi y thuật của , nhưng vẫn dặn dò một câu: “Bác sĩ, sau này ều trị gì đó thể kh nói với trong thôn kh.”
Bệnh tình cũng là một loại bí mật, tuy niên đại 80 vẫn chưa chú trọng chuyện này, nhưng Phó Chi chịu khổ nhiều năm như thế, sau này còn bị khác nói ra nói vào, chung quy trong lòng kh thoải mái.
Sắc mặt Lão Dương Đầu ngượng ngập, cũng kh ngờ vợ thể nói ra ngoài, mang tới phiền phức lớn như vậy cho Lục Ngọc.
Chuyện bà nội Lục tìm tới hôm qua, cũng nghe nói, nói: “Sau này chắc c kh nói nữa.”
Để hòa hoãn ngượng ngập, Lão Dương Đầu nói: “Thuốc này khá kích thích, thể sẽ đau, chân của bà là vết thương cũ, dùng thuốc mạnh!”
Lục Ngọc nói: “Đau tới mức nào?”
Lão Dương Đầu: “Còn đau hơn sinh con!” Thuốc này châm chích với da, càng đừng nói là bao ở vết thương.
Loại thuốc này chỉ thầy thuốc lang băm dám dùng, thuốc mạnh hiệu quả nh, nếu phương thuốc này để ở bệnh viện trung y bên ngoài, sẽ dọa chêt ! Kh ai dám dùng thuốc mạnh như vậy.
Lục Ngọc đang do dự, lại nghe Phó Chi ở bên cạnh nói: “ đồng ý dùng thuốc, chỉ cần thể trị khỏi chân của là được.”
Lão Dương Đầu cũng thực tế, nói: “Cái này kh thể đảm bảo, bước nào tính bước đó.”
Cuối cùng còn nói với Phó Chi: “Bọn họ đối xử với cô tốt thật, bôi thuốc một lần đã hai mươi tệ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lục Ngọc lại , Lão Dương Đầu lập tức hiểu, lại lắm lời , hơi ảo não, cái tật lắm lời này của thật sự kh sửa được.
May mà làm thầy thuốc lang băm trong thôn, nếu vào phố đoán chừng hai ngày rưỡi đã bị đuổi về .
Lục Ngọc nói: “Kh , nhà chúng cháu tiền.”
Quả nhiên khi bôi thuốc lên chân, toàn thân Phó Chi rung lên kịch liệt, Lão Dương Đầu nh tay lẹ mắt, nh chóng quấn lại cho bà , mới rời .
th mồ hôi toàn thân Phó Chi đã thấm ướt quần áo.
Lục Ngọc ở bên cạnh hỏi bà : “Dì muốn ăn thứ gì? Cháu nấu cho dì?” Dùng đồ ăn cũng thể chuyển dịch một phần lo lắng.
Phó Chi cảm động, những năm qua đã sống quen với cuộc sống bữa bữa kh, cải trắng hầm ăn hôm qua chính là món ngon nhất bà ăn được trong đời.
Bà biết ở nhà khác làm khách, kh nên đưa ra yêu cầu, nhưng quỷ sai ma khiến nói với Lục Ngọc: “Dì vẫn muốn ăn cải trắng, được kh?”
Lục Ngọc nói: “Được chứ!”
Cải trắng vùng họ kh chút gân nào, ăn vào nhẵn nhụi non mềm, nấu lâu còn sẽ mang theo chút vị ngọt. Hơn nữa cũng rẻ. Lục Ngọc nói: “Ăn đậu phụ hầm cải trắng !”
Phó Chi gật đầu.
Sau đó qua một lúc, mẹ Lục dẫn chị cả và chị hai tới, giới thiệu ba cô con gái cho Phó Chi.
Năm đó khi bà sinh ba đứa con gái, bị mẹ chồng chê bai muốn chêt, ở trong thôn cũng kh cất nổi đầu.
Ai biết thời thế đổi thay, bây giờ ai cũng bắt đầu ngưỡng mộ bà sinh ba đứa con gái.
Mẹ Lục nói chuyện quan trọng nhất cho bà nghe: “Trong nhà chúng em đã nghiên cứu xong , cho chị một con heo, kh cần chị nuôi.”
Phó Chi nói: “Kh cần, em giữ lại đổi tiền .” Dù gia đình mẹ Lục cũng gánh nặng lớn.
Mẹ Lục nói: “Năm đó chị từng cứu mạng của em, một con heo là gì!”
Phó Chi hơi cảm động, từng th nhiều tiểu nhân ném đá xuống giếng như thế, bây giờ th mẹ Lục vẫn luôn nguyện ý giúp đỡ , trong lòng kh thể tả được.
Hoạn nạn th chân tình, câu này kh sai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.