Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 333:
Lục Ngọc sinh nở xong kh thể đón gió, họ th mẹ con Lục Ngọc bình an, cũng về trước.
Vào trong sân, ngay cả Phó Chi cũng tới đứa trẻ, tinh thần của Lục Ngọc vẫn tốt, chủ yếu là sinh con kh khiến cô quá cực nhọc.
Lục Ngọc về phòng nằm trước, mọi suýt xoa đứa trẻ cả buổi, cuối cùng đặt nó bên cạnh Lục Ngọc.
Lục Ngọc nghiêng đầu là thể th gương mặt của đứa trẻ, thật sự thần kỳ.
Lục Ngọc dùng ngón tay ểm vào cái má non mềm của đứa trẻ, đứa trẻ lập tức cọ cọ. Trái tim của cô cũng tan ra.
Nhân duyên của Tiểu Bảo Bảo cực kỳ tốt, vừa chào đời đã nhiều tới thăm, ai quay về cũng hưng phấn nói: “Trước đây đã nói nó đẹp mà.”
trong thôn cười nói: “Đương nhiên , cha mẹ như thế này, thể kh đẹp ?”
Lục Ngọc chính là cô gái xinh đẹp nhất thôn, Phó Cầm Duy tuấn, hai kết hợp. cái mũi ưu tú của Tiểu Bảo Bảo liền biết sau này cũng là một đẹp trai.
trong thôn chưa từng th đứa trẻ nào đẹp như vậy, mắt hai mí, tròn trịa đáng yêu.
Tuy còn chưa mở mắt, nhưng tiếng kêu ư hử, mềm mại.
Trước đây Lục Ngọc đã chuẩn bị nhiều đồ trẻ con mặc, Bảo Bảo vô cùng sạch sẽ. Kh giống những đứa nhóc lộ m.ô.n.g khác, con trai cô cực kỳ vui, nếu gọi , sẽ ư hử hai tiếng đáp lại.
Mỗi ngày nhiều tới xem đứa trẻ, Bảo Bảo cũng ngoan.
Đứa trẻ mới chào đời m ngày, chỉ lớn như mèo con, nhưng kh khóc la gì, càng khiến ta th thích.
Tiêu Thái Liên đã nhiều cháu trai, thời gian trước con dâu cả lại sinh cho bà một đứa cháu trai.
Bà ngoài miệng nói vốn kh thích cháu trai, chỉ mong một đứa cháu gái. Kết quả sau khi Tiểu Bảo Bảo ra đời, bà thương, ngày nào cũng tới.
Tiểu Bảo Bảo thơm thơm cực kỳ được lòng .
Phó Cầm Duy đã sớm đặt tên cho con, tên Tích Niên.
Tiêu Thái Liên còn bĩu môi nói: “ lại đặt cái tên kỳ quái như vậy?”
Phó Cầm Duy hỏi: “Kh hay ?”
Tên mụ của trong thôn đều cái gì mà Trụ Tử, Đại Bảo các kiểu, chỉ Phó Cầm Duy đặt cao ệu.
Nhưng nghe ra chính là học vấn, sau này nói kh chừng Bảo Bảo cũng thể làm một sinh viên đại học.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Thái Liên gọi một tiếng: “Tích Niên!” Tiểu Bảo Bảo cũng kh phản ứng gì.
Tiêu Thái Liên chọt chọt má , đứa trẻ lập tức cười toe toét.
Bà vô cùng yêu thương: “Ây dô cháu trai ngoan của bà!”
Lục Ngọc ở cữ tốt.
Chị cả Lục gần như ở bên suốt, giúp nấu cơm, mẹ chồng cũng ôm túi lớn tới ở đây, ngay cả lớn lẫn trẻ con, cùng nhau c chừng.
Chớp mắt đã hai mươi tám ngày, hai ngày nữa là thể ra cữ, Lục Ngọc thích sạch sẽ, thi thoảng nhân lúc mẹ chồng vắng mặt cũng sẽ gội đầu một chút. Lúc này là cuối tháng sáu, chính là thời ểm oi bức.
Nếu một tháng kh tắm rửa, đều sẽ ôi thiu mất.
Lục Ngọc cứ dăm ba hôm sẽ lau rửa một chút, việc trong nhà ngoài đồng đều kh cần cô bận tâm, đứa trẻ cũng kh quậy, Lục Ngọc chỉ cho ti sữa, ở cữ còn mập lên m cân.
Lúc Tiểu Tích Niên ư hử, Lục Ngọc liền biết đứa trẻ này đói.
Mỗi lần cô cho con trai ti sữa, những khác đều sẽ ra ngoài, Tiểu Tích Niên ti sữa cực kỳ vui vẻ.
Cô cúi đầu Tiểu Tích Niên, sau đó nhẹ nhàng xoa mặt của con trai, Tiểu Tích Niên a một tiếng, nghiêm túc đáp lại cô.
Sau khi cho ăn xong, Lục Ngọc thay quần áo, sau đó mới gọi Phó Cầm Duy vào.
Từ lúc Lục Ngọc sinh tới bây giờ sắp đầy tháng, Phó Cầm Duy vẫn luôn xin nghỉ.
Lục Ngọc hỏi: “ kh cần đến xưởng ?”
Xưởng thực phẩm đó của Phó Cầm Duy đã sản xuất một lô cổ vịt treo gió.
Một ngày thể cho ra hơn năm nghìn cái cổ vịt, bởi vì là xưởng máy móc, đây đã là số lượng ít .
Nếu làm việc hết c suất, một ngày nhiều nhất thể thăm năm mươi nghìn cái cổ vịt.
Bây giờ bọn họ kh thể bán nhiều như thế, may mà Lục Ngọc đã cải tiến phương án, kéo dài thời gian bảo quản, đã từ mười lăm ngày lúc đầu biến thành ba tháng, như vậy họ mới thể sản xuất thoải mái.”
Phó Cầm Duy nói: “Kh .”
Buổi trưa Lục Ngọc húp c gà ngon, nói: “Em muốn uống một bát nữa.”
Phó Cầm Duy lập tức múc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.