Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 368:
Qua một lúc, chị hai Lục cũng tới, chạy thẳng tới nhà Lục Ngọc, chị kh tới tay kh, còn mang quần áo may cho cháu trai.
Chồng chị là thợ may, quần áo may cho em bé mềm mại thoải mái, Lục Ngọc thích.
Bây giờ chị hai Lục th Tiểu Tích Niên cũng yêu thích như gì, thơm m cái.
Chị hai Lục nói: “Mẹ gửi thư cho chị nói nhà chúng ta mổ heo, mẹ chồng chị lập tức bảo chị mang hai chục trứng gà tới.”
Làm cho chị mất mặt, dựa theo tập tục, nhà họ Lục trả lễ.
Dùng trứng gà đổi thịt heo, tính toán quá r mãnh .
Nhưng chị hai Lục cũng hết cách, dù cũng làm con dâu ta.
Tuy chị hai Lục gả cho một què, đối với nhà chồng mà nói vẫn là trèo cao, dù nhiều năm qua nhà mẹ cũng kh lễ tiết gì, ngoài miệng các chị em dâu của chị kh nói, nhưng kh khỏi so đo.
Một bên là nhà mẹ, một bên là nhà chồng, chị hơi khó xử.
Ba chị em nói chuyện, chị hai nói: “Bây giờ chị ngưỡng mộ Lục Ngọc nhất, mẹ chồng em thật sự là mẹ chồng hiếm hoi trên đời.”
Đang nói chuyện, mẹ Lục lại vội vã tới, đẩy chiếc xe rùa nhỏ, trong xe mang hai cái đùi heo lớn.
Mẹ Lục nói: “Con hai và Lục Ngọc, mỗi đứa một cái!” Chị cả Lục sống cùng cha mẹ, dĩ nhiên kh cần chia.
Đùi sau nhiều thịt nhất, ăn cũng ngon, còn thể ướp làm giò heo x khói, bình thường muốn mua cũng kh mua được, một cái đùi heo to ít nhất bốn chục cân.
Chị hai Lục nghe vậy: “Đâu cần nhiều như vậy?” Chị chỉ mang tới hai chục trứng gà.
Mẹ Lục nói: “Coi như bù quà trước đây!” Một cái đùi heo to đủ để ra bây giờ bà đã khác trước.
Nhà mẹ thẳng eo, sau này kh ai dám khiến chị hai chịu uất ức nữa.
Chị hai Lục lần đầu tiên cảm th được cha mẹ chống lưng, vành mắt đột nhiên đỏ lên.
Mẹ Lục nói: “Hôm nay ba chị em các con đều ở đây, mẹ nói với các con một chuyện.” Chưa từng th mẹ Lục nghiêm túc như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-menh-kho-ta-quyet-cuop-lai-chong-nha-giau/chuong-368.html.]
Mẹ Lục nói: “Lần này bán heo bán được hai nghìn bảy, trừ tiền nợ một nghìn mua heo lúc trước của nhà chúng ta, lại trừ tiền thực phẩm nợ ở trại heo, còn lại một nghìn rưỡi!”
“Bây giờ lại mua heo con tốn ba trăm, còn lại một nghìn hai, ba chị em các con mỗi đứa ba trăm!” Bà chia đều.
Chị cả Lục vừa muốn từ chối, bị mẹ Lục ngăn lại: “Những năm qua mẹ cũng chưa từng cho các con cái gì, bây giờ trong nhà tiền, của mẹ chính là của các con.”
Mẹ Lục nhớ tới sự khó khăn trong những năm qua, vành mắt đỏ hoe: “Tiền này các con đừng nói với ai cả, cứ bỏ trong túi của , sau này nếu kh đủ dùng thì nói với mẹ.”
Lục Ngọc mẹ.
Mẹ Lục nói: “Tiền này con yên tâm, đã thương lượng với cha con , chỉ là cha con kh giỏi ăn nói, còn giục mẹ, vừa hay mẹ tới nói chuyện này.”
Bây giờ chị hai Lục đang thiếu tiền, con trai chị vào tiểu học, nhưng tiền bên nhà chồng kh chi ra, đang trì trệ. Muốn l lại ngại: “Con gái đã gả như nước đã hất , thể l tiền của nhà mẹ?”
Mẹ Lục lại nhíu mày: “Mặc kệ con gả hay kh, đều là con gái của mẹ, con cầm l .”
Cha mẹ Lục là thành thật, nếu đã cho, chính là thực lòng thực dạ, từ chối ngược lại sẽ khiến họ tổn thương.
Chị hai Lục kh ở đây lâu liền trở về, đã nhận ba trăm tệ, chị cho kịp bắt xe.
Cầm một cái đùi heo về cũng đủ khí phái .
Mẹ Lục cho Tiêu Thái Liên ba mươi cân thịt heo, thịt heo, sườn, giò, đều là đồ ngon.
Lục Ngọc nói: “Một con heo chia ra, cuối cùng cũng kh còn bao nhiêu.”
Cha mẹ Lục Ngọc thành thật, đồ cho ra đều là đồ tốt nhất, giữ lại cho thịt bình thường.
Mẹ Lục nói: “Thời gian qua cũng nhờ mẹ chồng con chăm sóc, những thứ này đáng cho.” Bà cũng ra được, Tiêu Thái Liên thật lòng đối với Lục Ngọc.
Giúp Lục Ngọc chăm con, bình thường nếu trong thôn nói Lục Ngọc kh tốt, Tiêu Thái Liên còn bảo vệ cô.
Năm ngoài nuôi riêng cho nhà họ Phó một con heo, năm nay thì kh, chung quy vẫn cho chút quà.
Cho ba mươi cân thịt heo kh tính là ít.
Hơn nữa nhà họ Lục thịt một con heo, cả thôn đều biết, chia thịt thế nào trong lòng cán cân. Kh thể để bà th gia dị nghị.
Chưa có bình luận nào cho chương này.