Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 376:
Giống như con trai cả của cả đã sắp mười lăm , dựa theo tuổi trong thôn, qua hai ba năm nữa là thể kết hôn .
Nhưng kết hôn xong sẽ ở đâu? Những ều này đều là vấn đề hiện tại, kh thể làm như kh th kh biết.
Tiêu Thái Liên nói: “Mẹ nghĩ như thế này, ai ở cùng với mẹ, căn nhà này sẽ thuộc về đó.”
Nhà của nhà họ Phó là căn nhà tốt trong thôn, bây giờ muốn xây to như vậy, ít nhất cũng một nghìn hai.
Bây giờ gạch ngói đều tăng giá, muốn xây nhà cũng kh rẻ.
Quả nhiên Tiêu Thái Liên đã suy nghĩ lâu, nói: “Ai chuyển ra ngoài xây nhà, mẹ chi tiền!” Lời này tuôn ra, mọi liền hơi rung động.
Trong tay bà tiền, những năm qua kinh do cổ vịt, trong tay kh ít tiền.
Từ khi nhà xưởng của Phó Cầm Duy phất lên, Lục Ngọc cũng chuyển ba phần cổ phần cổ vịt ở cung tiêu xã của cho bà, cô cũng kh làm việc, kh nhận số tiền này.
Tiền này cho bà, kh ai nói được gì.
Tiêu Thái Liên được phần hiếu kính này, trong tay chút tài sản, con trai con dâu đều biết, nhưng kh ai dám ngấp nghé.
Trước đây th Tiêu Thái Liên im lặng, kh ngờ là đang dồn trữ cho ều to tát hơn.
Tiêu Thái Liên nói: “Các con nghiên cứu một chút, đương nhiên nhà này cao nhất kh thể quá tám trăm, nếu vượt quá, các con tự bù!” Trong tay họ cũng tiền.
Tám trăm cũng thể xây được một căn nhà nhỏ hai tới ba phòng . Mấu chốt là nhà mới lộng lẫy.
Nếu l thêm hai trăm nữa, còn thể cái sân lớn trước và sau, vậy thì càng lộng lẫy hơn.
Mọi nghe vậy cũng biết là bà đã quyết tâm, nếu như vậy thì nghiêm túc nghiên cứu một chút.
Tiêu Thái Liên nói: “Còn ruộng đất, đất là một mảnh liền, cách nghĩ của mẹ là giao đất cho một làm, dựa theo tình hình, hoặc đưa tiền thuê, hoặc đưa lương thực. Các con tự thương lượng.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Thái Liên dứt lời, mọi lập tức sang, đều kh màng tự thương lượng nữa, muốn một hơi nghe hết.
Tiêu Thái Liên nói: “Thằng cả c việc, thằng hai thằng ba hai đứa thương lượng một chút, ai làm ruộng?”
Chị ba Phó hỏi: “Vậy kh làm ruộng, dư ra một làm gì?”
Tiêu Thái Liên nói: “M hôm trước mẹ đã nói với thằng tư , nhờ nó sắp xếp cho một c việc.”
Phó Cầm Duy gật đầu nói: “Mẹ đã nói với em , em thể sắp xếp vào làm việc ở xưởng lò xo.” Bây giờ là xưởng trưởng, mối quan hệ bên ngoài rộng hơn. Làm ở xưởng lò xò hai năm một tháng cũng hơn ba mươi tệ. Lễ tết còn phát quà.
Tiêu Thái Liên nói: “Bốn đứa các con đều là cùng một mẹ, bất luận làm gì đều hòa thuận. Cho dù ra riêng cũng là nhà, nếu ai ra riêng liền kh nhận mẹ kh nhận em, mẹ là đầu tiên kh đồng ý.”
Mọi vội nói: “ thể chứ!”
ba Phó nói: “Mẹ, mẹ lo chuyện kh đâu.”
M chị dâu cũng mỗi một tâm tư, đều cảm th sắp xếp như vậy kh tồi, làm ruộng thể kiếm được tiền, vào huyện việc làm, hoặc vẻ vang bên ngoài, hoặc là thiết thực bên trong.
Cuối cùng bàn bạc nửa tiếng, hai đến xưởng lò xo làm việc, ba ở nhà làm ruộng. cả hai mua nhà. ba sống cùng với mẹ.
Mọi quyết định xong, kh còn vấn đề gì nữa, Tiêu Thái Liên trực tiếp l ra ba phong bì bỏ, đưa cho cả và hai, nói: “Ở đây là tám trăm tệ, các con dùng mua nhà.”
Chị cả và chị hai đều tới tìm Lục Ngọc: “Tám trăm thể mua nhà trong huyện kh?” Dù thì tiền mua ở đâu kh mua. Ở trong thôn chi bằng vào huyện.
Lục Ngọc nói họ biết tám trăm thể mua được nhà, chỉ là khu vực kém, kh gian cũng chật hẹp. Nhưng họ vẫn hăng hái, định m hôm nữa sẽ cùng nhau ra ngoài xem nhà.
Tiêu Thái Liên lại l ra một phong bì đỏ: “Tám trăm tệ này là cho Phó Cầm Duy và Lục Ngọc, các con kh ý kiến chứ! Hai vợ chồng thằng tư cống hiến nhiều nhất cho gia đình.”
Tiêu Thái Liên sợ em bọn họ cách lòng, nói: “Nếu ai trong các con ý kiến thì nói ra ngay, nếu ra ngoài nói lung tung, để mẹ nghe th, mẹ kh để yên đâu.”
Chị cả nói: “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều quá , cho dù cho hết cho chú tư, chúng con cũng kh oán kh hờn, đều là một nhà.”
Chị hai và chị ba cũng vội vàng bày tỏ thái độ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.