Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 390:
Chị biết tốt xấu, năm đó nếu kh Lục Ngọc cứu chị từ trong hố lửa, nào cuộc sống thoải mái như bây giờ.
Th Lục Ngọc chuyện nhờ vả, chị ngay cả hỏi cũng kh hỏi đã đồng ý, chỉ riêng sự sảng khoái này đã đủ khiến Lục Ngọc cảm động.
Lục Ngọc nói: “Chỗ em khá bận rộn, tuy đã thuê vài nhưng kh ai thể quản lý.”
Chị cả Lục nói: “Bây giờ sức khỏe của chị tốt hơn trước nhiều .”
Chị cả biết Lục Ngọc kh dễ dàng nhờ ai, hôm nay đặc biệt tới chắc c là chuyện: “Chị nói với mẹ một tiếng.”
Lục Ngọc nói: “Em cùng chị!” Cô cũng khá lâu kh gặp mẹ Lục .
Vừa tới, quả nhiên th cha mẹ Lục đang ở đây quét chuồng heo.
Lục Ngọc gọi một tiếng mẹ, cha mẹ đều ngẩng đầu, hơi vui vẻ, th hai chị em Lục Ngọc muốn tới, mẹ Lục vội nói: “Các con đứng ở đó, ở đây nặng mùi, đợi mẹ dọn sạch xong sẽ tới ngay.”
Lời vừa dứt, tốc độ họ làm việc nh lên, thu dọn phân vào trong một cái thùng.
Phân này thôn cần dùng để ủ phân. Nhà họ Lục đã bán ruộng, chuyên tâm nuôi heo.
Dọn dẹp đơn giản xong, mẹ Lục tháo tạp dề xuống, rửa tay mới tới, bà hỏi: “ vậy?”
Chị cả Lục nói chuyện Lục Ngọc muốn tìm chị tới phụ.
Mẹ Lục nghe xong, nói: “Đi , chị em các con ở với nhau, mẹ cũng kh lo lắng.”
Lục Ngọc là được cả thôn c nhận, nếu hai chị em họ ở bên nhau thể nâng đỡ lẫn nhau cũng tốt, chung quy cũng là chị em ruột, vẫn thân cận hơn ngoài.
Th mẹ Lục đồng ý nh như vậy, Lục Ngọc nói: “Vậy hôm nay chúng con cùng nhau về.” Nhà Lục Ngọc mua to, tạm thời sống ở chỗ cô.
Lục Ngọc còn nói: “Thu xếp đồ, sổ hộ khẩu cũng mang theo, sau này em xem thử thể giải quyết chuyện Tiểu Bảo học kh.”
Chị cả Lục nghe còn chuyện tốt như vậy, vừa vui mừng vừa cảm kích: “Chị cả cảm ơn em.”
Chị chỉ một đứa con gái như vậy, nếu con thể học thì kh cần kết hôn sớm giống như chị nữa.
Con gái vẫn nên học mới thể tương lai xán lạn.
Lục Ngọc nói: “Em về nhà mẹ chồng ăn cơm trước, đợi ăn cơm xong sẽ tới tìm chị, chúng ta cùng xe về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-menh-kho-ta-quyet-cuop-lai-chong-nha-giau/chuong-390.html.]
Chị cả nói: “Đi mau .”
Quay về ăn bữa cơm, Tiêu Thái Liên biết họ chỉ ở lại một lúc, xót. Sợ họ ở trong huyện cái gì cũng bỏ tiền mua, lúc còn l tận m loại rau khô cho họ.
Họ chưa mà bà đã nước mắt lưng tròng.
Lục Ngọc nói: “Mẹ, tuần sau chúng con vẫn sẽ quay về.”
Chị ba Phó cũng ở bên khuyên: “Đúng vậy, huyện với thôn gần như vậy, nếu mẹ nhớ chúng, lúc nào cũng thể thăm! Tới lúc đó con với mẹ.”
Tiêu Thái Liên vội vàng lau nước mắt, nói: “Mẹ kh nhớ chúng đâu, mẹ kh nhớ ai hết.”
Lúc Lục Ngọc , dẫn chị cả và Lục Bảo cùng.
Tối đó, họ đến căn biệt thự trong huyện của Lục Ngọc, vừa vào, chị cả lần đầu tiên th loại biệt thự kiểu tây này, chấn kinh tại chỗ: “Đây…đây là cung ện nhỉ!”
Chị chưa từng th căn nhà nào hào hoa xinh đẹp như vậy.
Nhà Lục Ngọc nhiều phòng dành cho khách, sắp xếp cho hai mẹ con họ mỗi một phòng.
Cháu gái Lục Bảo của Lục Ngọc lần đầu phòng riêng của , vui vẻ xoay vòng vòng.
Lục Ngọc cô bé, Lục Bảo xấu hổ chui ra phía sau mẹ, má đỏ hây hây.
Trước đây chị cả Lục biết Lục Ngọc năng lực, nhưng Lục Ngọc vẫn kh ngừng làm mới nhận thức của chị .
Cô thể từ trong thôn sống cuộc sống như bây giờ, thật sự kh bình thường.
Tối đó, Lục Ngọc còn đặc biệt nói chuyện với chị cả một lúc: “Chị giúp em quản lý.” Bên cô cần tin cậy mới được.
Chị cả Lục vốn tưởng là việc vất vả, nghe Lục Ngọc còn thuê năm dì, chớp chớp mắt, cả buổi vẫn chưa hồi thần.
Lục Ngọc nói: “Em kh thể để chị làm kh c, một tháng trả chị một trăm tệ.”
Chị cả Lục bị mức lương này dọa giật : “ lại trả nhiều như vậy?”
Lục Ngọc biết chị cả Lục tiết kiệm, nhưng những năm qua vẫn kh tích lũy gì, bây giờ con cũng dần lớn, nhiều chỗ cần dùng tiền.
chị cả Lục ở đây cô cũng yên tâm, nếu kh mỗi ngày buôn bán bảy tám trăm tệ, nếu khác nhúng tay, lén lút giấu năm tệ tám tệ, khác căn bản kh phát giác được.
chị cả Lục quản giúp, ngăn chặn được hành vi này, trả một trăm tệ thật sự kh tính là nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.