Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 451:
trong thôn tập trung lại một chỗ đều là nói chuyện về hai nhà này. Xa xa đã nói: “ là Lục Ngọc về kh, nghe th tiếng động cơ !”
kỹ lại thật sự là họ, Phó Cầm Duy đang lái xe ô tô về.
Họ vừa vào thôn đã bị thôn dân nhiệt tình trong thôn vây lại.
quá đ, kh lái xe được, sau đó họ tìm một chỗ trống trải đỗ xe, ba xuống xe.
Mỗi lần về thôn họ đều xách túi lớn túi nhỏ, hôm nay việc bàn bạc, kh cầm theo gì cả!
Điều này đối với trong thôn mà nói, hiếm th. Bọn họ lập tức nói: “ vậy, lại sắp mua nhà kh?”
Họ nôn nóng muốn mua căn nhà như thế.
của họ ít, ra ngoài sợ bị gạt nên muốn theo phía sau Lục Ngọc, để Lục Ngọc chỉ cho họ bí tịch phát tài.
Họ theo phía sau làm theo là được.
Lục Ngọc biết bây giờ mua nhà trong tỉnh đều kiếm được tiền. Nhưng kiểu mua vào bốn năm đã gấp ba giá như họ vẫn ít, dù vị trí địa lý bày ra đó.
Chỉ cần thể liều, mua vào vẫn sẽ tăng giá.
Nhưng mọi ôm tâm trạng này, Lục Ngọc cũng kh dám giới thiệu cho họ. Bởi vì nhà ở tỉnh bây giờ cũng đắt, trước đây kh mua, bây giờ muốn mua bỏ ra nhiều tiền hơn, hơn nữa chưa chắc thể th hồi báo ngay được.
Lục Ngọc nói: “Kh !”
Mọi hơi thất vọng, quả nhiên cơ hội kiếm tiền kh muốn là .
Hỏi Lục Ngọc lần này về làm gì.
Lục Ngọc nói con nhớ bà nội.
Mọi nói thật hiếu thuận!
Bây giờ huyện và thôn thể th nhau, nhiều vào huyện làm thuê, nhưng những đã ra khỏi thôn đó kh muốn về nữa.
Lục Ngọc bọn họ đã lăn lộn tới địa vị này, vẫn nghĩ tới gia đình, lâu lâu lại về.
Đối với già mà nói, đây chính là niềm vui lớn nhất, vừa hiếu thảo vừa bản lĩnh, đứa con như vậy đâu tìm?
Nghe nói Lục Ngọc về, ngay cả trưởng thôn cũng ra đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-menh-kho-ta-quyet-cuop-lai-chong-nha-giau/chuong-451.html.]
“Về thì tốt, ở thêm vài ngày!” Trưởng thôn th Lục Ngọc đều khách sáo.
Lục Ngọc cũng nói: “Vâng, trưởng thôn vẫn khỏe mạnh như thế.”
Trưởng thôn nói: “Bây giờ vẫn ổn!” Bây giờ cuộc sống cũng thoải mái hơn, thời gian trước, đã mua tivi, ây dô, nửa thôn đều tới nhà xem tivi.
Với phần náo nhiệt và thể diện này, bây giờ ngày nào cũng vui.
Bây giờ cũng muốn tìm một thời gian thích hợp, nhường vị trí trưởng thôn cho Đại Tráng, cũng nghỉ ngơi .
Sau này trưởng thôn cũng học theo dáng vẻ cụ trong huyện, cầm máy thu th dạo khắp nơi, nhàn nhã lại tự tại.
Trưởng thôn thích Lục Ngọc nhất, hàn huyên cùng cô vài câu.
Sau đó Lục Ngọc bọn họ mới về nhà.
Phóng mắt , trong cái sân nhỏ nhà cô, nhà họ Lục và nhà họ Phó đã tới đầy đủ.
Tiêu Thái Liên vội vàng hỏi: “Gọi chúng ta tới là chuyện gì vậy?”
trong nhà đều hỏi Lục Ngọc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lục Ngọc nói: “Vào nhà nói.”
Cổng đang mở, kh ít thôn dân tò mò, nằm bò trên cửa vào trong.
Nghe vậy mọi lại lo lắng, cũng kh biết là chuyện gì, làm thần thần bí bí như thế.
Sau khi vào nhà, Phó Cầm Duy nói: “Con định để thằng bé học ở tỉnh, nội trú, sau này nó sống ở trường học luôn.”
Chuyện Phó Tích Niên đến tỉnh học, Tiêu Thái Liên đã biết từ lâu.
Giáo dục ở tỉnh khác với huyện, nhưng nghe nói đứa trẻ nhỏ như vậy sống ở trường, bà cũng lo lắng: “Nếu bị bắt nạt thì làm ?”
Phó Tích Niên ở bên cạnh nói: “Con sẽ kh bị bắt nạt, con cũng muốn tới đó học, hơn nữa con đã lớn !”
Đứa trẻ mới tám tuổi, trên mặt còn mang theo vẻ trẻ con.
Tiêu Thái Liên nói: ‘Ây dô, cháu trai ngoan của bà, nếu con lớn thêm chút nữa, bà cũng kh ngăn, nhưng nhỏ như vậy, đến trường va chạm thì làm ?”
Phó Tích Niên chưa từng chịu ấm ức, bình thường ở đâu cũng chiếu cố, nếu sống ở trường, ai lo cho .
Phó Cầm Duy nói: “Mẹ, mẹ yên tâm !” Con trai biết, tuy nói tướng tá trắng trẻo tr sẽ khiến ta một số ảo giác, cảm th hình như này dễ bắt nạt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.