Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 467:
Ngày đầu tiên đã bán được năm đơn, ngày thứ hai bán được năm mươi sáu đơn. Ngày thứ ba, những này th nhà bị dán càng nhiều, đột nhiên cảm th căng thẳng.
Vội vàng nói với chị gái bán nhà: “Để cho một căn!”
“Xin lỗi, chúng kh thể để, trừ phi nộp tiền cọc!”
“Bao nhiêu tiền cọc, nộp.”
Dẫn xem nhà cũng chỉ hơn một tháng, mỗi ngày đều đơn.
Đối với những muốn mua còn đang xem xét đó mà nói, quả thực giống như d.a.o cùn cắt thịt. nh, nhà ở hướng nam bắc đều được mua hết, chỉ còn lại nhà toàn dương và tầng trên cùng, tầng dưới cùng.
Với tốc độ này, sợ là tầng trên cùng và tầng dưới cùng cũng sắp bán hết.
Tổng cộng bán bốn mươi ngày, nhà bán được hơn hai trăm sáu mươi vạn. Trừ tám mươi vạn bỏ ra xây nhà, chưa tới một năm, họ đã kiếm được một trăm tám mươi vạn, hơn nữa còn chưa tính mặt tiền ở tầng trệt.
Mười gian mặt tiền, Lục Ngọc nói giữ lại cho cô một số. Một cái trong đó sửa sang thành trung tâm bán nhà. Bây giờ nhà đều đã bán hết, trung tâm bán nhà tạm thời đóng cửa. Sau này dùng như thế nào, cô vẫn chưa nghĩ xong.
Phó Cầm Duy vừa nghe nói cô cần dùng, đều để lại cho cô.
Bất động sản xung qu vốn dĩ kh coi ngoại lai như vào mắt, nhưng th họ chở từng xe từng xe tới, chẳng bao lâu đã bán hết nhà, lập tức dại ra.
Tổng cộng muốn mua nhà chỉ từng đó, đều mua nhà của , vậy lúc mở bán há kh treo trứng ngỗng.
Lại nghe nói bên đó xe đưa xe đón, tặng cơm hộp, còn làm nhà mẫu, ngay cả những chủ bất động sản lớn đó cũng cảm th Phó tổng lợi hại! Bên cạnh cao nhân chỉ ểm.
Họ cũng bắt chước theo, nhưng cũng kh biết ở khu vực này đều mua nhà hay là thế nào.
Bán kh nh bằng ta.
Trong tay Phó Cầm Duy tiền, muốn tiếp tục đầu tư, được một chủ đầu tư bất động sản nhỏ ở đây tìm tới, bây giờ đều là đại lão tới giành thịt ăn.
C ty nhỏ bon chen sinh tồn gian nan, ta cũng muốn được đại lão thu nhận, nhưng thể lượng quá nhỏ, đối phương kh trúng!
Liền nhắm vào mới thành tựu cao như Phó Cầm Duy.
Phó Cầm Duy lần đầu thử nước, nhiều thứ đều là mò đá qua s.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nếu thể hợp tác với c ty bất động sản bản địa, ngược lại tốt.
Tới bàn bạc, đối phương cũng thành ý.
bỏ ra ba trăm vạn, thể chiếm năm mươi mốt phần trăm cổ phần.
Phó Cầm Duy lại kéo Từ Đại Nguyên tới nói chuyện, hỏi muốn làm cùng kh! Là c ty bất động sản, trong tay đội c trình của riêng !
Con Từ Đại Nguyên chính trực, làm việc tốt, phù hợp tính cách của Phó Cầm Duy.
Từ Đại Nguyên nghe xong lập tức đồng ý.
Trong tay Phó Cầm Duy cầm hai trăm tám mươi vạn, hai mươi vạn còn lại là Lục Ngọc rút từ thị trường cổ phiếu ra cho . Thị trường cổ phiếu đó vẫn đang tăng, hai mươi vạn lợi tức ở bên trong đã tăng thành năm mươi vạn. Lục Ngọc lại rút ra hai mươi vạn.
Số tiền còn lại để ở thị trường cổ phiếu, cô cũng kh quan tâm nữa, mặc nó sinh trưởng.
Sự nghiệp của Phó Cầm Duy lên như diều gặp gió.
Giáo viên của con trai gọi ện thoại tới. Lục Ngọc nghe ện thoại.
Ở đầu bên kia, giáo viên nói phụ tới một chuyến, Lục Ngọc căng thẳng, còn cho rằng là bên đó con xảy ra chuyện gì.
Cô cũng kh kịp nói gì, để lại một tờ gi cho Phó Cầm Duy, mua vé máy bay quay về tỉnh.
Lục Ngọc tới vội, xuống máy bay, bắt xe đến trường học.
Bảo vệ cổng th cô lo lắng, làm đăng ký xong liền cho cô vào!
Xa xa, th Phó Tích Niên quờ quạng hai tay gọi mẹ. Lục Ngọc lo muốn chêt, cũng chỉ thằng bé kh tim kh phổi này vẫn giống như lúc nhỏ, chui tọt vào trong lòng Lục Ngọc.
Lục Ngọc ôm chặt con trai vào trong lòng, hỏi: “ vậy?” Trong ện thoại giáo viên cũng kh nói rõ ràng, cô còn tưởng là xảy ra chuyện.
Bây giờ th Phó Tích Niên tung tăng nhảy nhót, liền biết là cô hiểu lầm gì .
Phó Tích Niên đã kh gặp mẹ một thời gian dài, cực kỳ lưu luyến Lục Ngọc: “Con nhớ mẹ lắm.”
Lục Ngọc chua sót trong lòng, nói: “Mẹ cũng nhớ con!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.