Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 50:
Ba nàng dâu còn lại cùng nhau về, ba họ đều tìm Lục Ngọc l đồ, nghe nói cô về, vội vã quay về xem. Kết quả vừa về đã nghe th chuyện liên quan tới tiền.
Nhà họ Phó đều sống chung, kh ra riêng, mẹ chồng giữ tiền trong nhà, nhưng bọn họ cũng đều để dành chút tiền riêng, mua sắm một số đồ đạc đều l từ trong ví ra.
Vừa nghe nói hình như mẹ chồng cho Lục Ngọc một tệ, chị ba Phó kh ngồi yên được nữa.
đối xử c bằng với các con dâu, nếu kh chị ta kh chấp nhận.
Nụ cười vừa lộ ra của Tiêu Thái Liên lại cứng ở trên mặt. Vợ thằng ba là ngứa đòn nhất, chỗ nào cũng chị ta.
Con cũng tốt, chỉ là khá so đo với tiền, nếu kh nể tình chị ta sinh ba thằng nhóc cho nhà họ Phó, mới kh nu chiều chị ta.
Nào con dâu nào quản mẹ chồng.
Bà muốn tiêu thế nào thì tiêu thế , kh cần lén la lén lút.
Tiêu Thái Liên đang ở bên cạnh tức giận, th Lục Ngọc nói: “Chị dâu, các chị tới vừa đúng lúc, em muốn làm chút cổ vịt cánh vịt bán ở khu chợ nhỏ gần cung tiêu xã. Mẹ nói đầu tư, một tệ, kiếm được tiền em thể chia cho mẹ một phần mười. Các chị cũng đầu tư chút , tiền sinh tiền.”
Một câu nói hóa giải mâu thuẫn sinh ra vì tiền giữa mẹ chồng và các con dâu.
Chị ba Phó nói: “Thứ này thể kiếm tiền ?” Thời này kh khái niệm kinh do tư nhân gì, đều là ăn cơm tập thể.
Chỉ sợ buôn bán kh được, nhưng chị ta lại tự tin với tay nghề của Lục Ngọc, hơi d.a.o động.
Hai chị dâu khác cũng vậy, chỉ là bình thường họ nuôi con, tiền trong tay vốn kh nhiều, còn ứng phó với các khoản chi tiêu ngoài dự kiến, một tệ thật sự kh ít.
Lục Ngọc nói: “Em cũng kh thể đảm bảo, nếu kiếm được tiền sẽ chia cho mọi , nếu kh được, mọi cùng chịu lỗ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-menh-kho-ta-quyet-cuop-lai-chong-nha-giau/chuong-50.html.]
Chị cả nói: “Cổ vịt, cánh vịt đều là xương.” Ai ăn?
Ngược lại chị hai bình thường keo kiệt nhất nói: “Chị đầu tư.” Nói xong liền muốn l tiền.
Chị ba Phó đang do dự, th chị hai hào phóng như vậy, ngược lại giống như chị ta keo kiệt, nói: “Vậy chị cũng l một tệ.”
Chị cả th chỉ thiếu chị , quyết tâm, dù thì trời sập mọi cùng chêt, đều là chị em dâu dưới một mái nhà, kh thể để ta chê cười, nói: “Em đợi chị l tiền.”
Mẹ chồng Tiêu Thái Liên th vậy, cảm thán.
Bà biết ba họ, bình thường tốt đẹp, vừa dính tới tiền liền biến thành gà trống sắt, kh nhổ được cọng l nào.
Lục Ngọc gả tới, bà còn sợ kh hòa hợp với những chị này, bây giờ xem ra cô gái này bản lĩnh, thể nhổ l từ trên gà trống, lợi hại.
Lục Ngọc thu bốn tệ, vốn đã thu hồi. Cô chiếm sáu phần, còn lại mỗi một phần. Cô kh tham gia làm việc đồng áng thời gian dài, chắc c mọi sẽ ý kiến, chi bằng buộc mọi cùng lên xe!
Dù thì làm những món kho này khó tránh dùng lửa, lò, gia vị trong nhà gì đó, kh thể cái nào cũng tính chi tiết như vậy. Chi bằng dùng chút tiền san bằng nguy hiểm, việc mua bán này đều mọi góp mặt, kh ai bới móc được nữa.
Lục Ngọc tính toán làm lâu dài, nghĩ mọi thứ một cách toàn diện.
nh liền bắt đầu bắt nồi bắt đầu hầm. Nồi lớn trong nhà là để nấu ăn, nhiều lực lao động như vậy, buổi tối còn ăn cơm, kh thể chiếm dụng, chỉ thể tìm một cái nồi to cũ trong lều nhỏ, mở bếp trong nhà bếp nhỏ ở sân sau.
Cánh vịt kho chỉ cần bỏ đủ gia vị là được, nh, mùi thơm cay đã truyền ra, hầm với lửa nhỏ. Cho tới khi thấm vị, lại dùng nước sốt chính ngâm rút nước, tới khi đó, vị thấm vào tận xương, càng ngon.
Tới tối, Lục Ngọc ăn cơm xong, gắp cho mỗi một cái cánh vịt để mọi ăn thử.
Cánh vịt nấu chín kh bao nhiêu thịt, nhưng ăn vào cay tê tê, mang theo xương càng gặm càng thơm. Mới đầu kh cảm th gì, ăn xong vừa cay vừa thèm, còn muốn ăn lần thứ hai.
Ở thập niên 80, những này chưa từng ăn qua loại đồ ăn vặt này, ai cũng nghiện: “Đây là gì, còn kh?” Chưa ăn đủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.