Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 91:
ta đánh vợ chính là muốn gắn bó với nhân tình, nếu nhốt ta lại, chẳng những kh được ngày tháng tươi đẹp mà ta dự định, còn sẽ bị bắt nhốt!
Khóc la chảy nước mũi vừa quỳ xuống vừa dập đầu nói với cha mẹ Lục: “ kh , cầu xin các , nể tình đứa nhỏ, đừng bắt , đứa nhỏ kh thể kh cha.”
Tiếng khóc gào vang vọng, kh rõ chân tướng còn thật sự thể bị ta gạt.
Dù thì thời này đều khuyên hòa kh khuyên phân.
Gặp đánh vợ, cũng chỉ thể khuyên lần sau đừng như vậy nữa!
Cực ít ai dẫn tới đồn c an.
Lục Ngọc kinh nghiệm, cho nên trực tiếp báo ta tội mưu sát và tội ngược đãi, nếu chỉ là bạo lực gia đình thì sẽ bị nhào bùn thành chuyện nhà, cộng thêm đồn c an bây giờ ít , sợ là ngay cả ều giải cũng kh chịu cử ra.
Tiết Tg Lợi thật sự sợ, lần này còn quan tâm mặt mũi với kh mặt mũi gì nữa. Cầu xin bọn họ nói sau này chắc c sẽ sống đàng hoàng, họ là vợ chồng nguyên phối,…tình cảm kh thứ khác thể so được.
Lục Ngọc nói: “Đừng ở đây diễn kịch nữa, lúc đầu chị mang thai, rượu chè đánh thai nhi thành hình sảy mất. Sau đó khó khăn lắm mới được đứa con gái, ngược đãi đứa nhỏ năm tuổi chỉ mười bốn mười lăm ký. giống như , kh xứng hậu duệ!”
Nói ta là súc sinh cũng khiến súc sinh ấm ức.
Cha mẹ Lục khóc đau thương, thật sự thương con gái lớn, trưởng thôn Vương và hai tráng hán trong thôn ở bên cạnh nghe xong cũng chút khó chịu. Đều nói phụ nữ kết hôn là đầu thai lần hai, lời này thật sự kh giả.
Tiết Tg Lợi nói: “ sai , thật sự sai . Cho thêm một cơ hội nữa .”
Lục Ngọc nói: “ nói với giám ngục .” Nói xong, đóng cửa phòng thẩm vấn lại, ngay cả chút ánh mặt trời cũng bị chặn ở bên ngoài.
Tiết Tg Lợi sụp đổ, gào khóc dữ dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-menh-kho-ta-quyet-cuop-lai-chong-nha-giau/chuong-91.html.]
Lục Ngọc lại kh hề đồng tình với ta chút nào, bây giờ biết sợ , thế thì trước đó đừng làm.
Bên ngoài, bà già vốn đã sợ hãi, lại nghe th tiếng của Tiết Tg Lợi, run cầm cập: “Các bắt ta, đừng bắt .”
Bà già đó cảnh sát mặc đồng phục, vừa khóc vừa la. M đều kh khống chế được bà ta.
To tiếng nói oan uổng, nói xong còn la lối om sòm, kh đợi còng bà ta, bà ta nằm xuống đất, lăn lộn kh ngừng.
Chẳng m chốc đã lau sàn trong đồn c an bóng loáng.
Giọng nói vừa chói vừa mảnh, các đồng chí ở đồn c an chưa từng gặp trường hợp nào như thế này. Rốt cuộc trưởng thôn Vương cũng là chủ quản chuyện trong thôn, từng gặp loại này, chỉ là nói với đồng chí cảnh sát: “Kh cần để ý bà ta, quậy một lúc sẽ yên thôi.”
Bà già vừa khóc vừa đảo mắt khắp nơi, đột nhiên nhân lúc này, muốn chạy ra ngoài, bị cảnh sát trực tiếp cản lại.
Bà già vốn tưởng thể chạy, ai ngờ bị cản lại, lửa giận tà ác trong lòng lập tức phát tiết lên đồng chí cảnh sát.
Bà ta bắt l cánh tay của cảnh sát trẻ này, bắt đầu cắn giống như chó ên.
Cảnh sát đau kêu oai oái, trưởng thôn Vương và hai tráng hán vội vàng cản bà ta lại.
Bà già muốn về nhà, ai ngờ nguyện vọng này bị ta nhiều lần ngăn cản. Tức ên, trực tiếp x tới bộ ện thoại duy nhất trong đồn đập, giọng nói cũng biến ệu: “Mau thả ra, nếu kh đập hết mọi thứ trong này.”
La lối lăn lộn là trò sở trường của bà ta, trước đây khi bà ta ở nhà, mỗi lần kh thuận ý của bà ta, bà ta đều dùng chiêu này.
Con cái đều quỳ rạp xuống cầu xin bà ta, uy phong.
Vốn dĩ bà ta ở n thôn, kh kiến thức gì, bây giờ rơi vào trong hoảng sợ, hành sự càng thêm ên cuồng, giở lại trò cũ đã dùng ở nhà ra.
Đồn c an là nơi nghiêm trang, đâu thể cho phép bà ta la lối lăn lộn, m vội vàng lên bắt bà ta, ai biết móng tay của bà ta vừa nhọn vừa bén. Giống như vũ khí, tiện tay cào một cái đã ba vết máu. Cào chảy m.á.u hai cảnh sát, kèm theo đá, cắn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.