Xuyên Thành Nữ Phụ Mệnh Khổ, Ta Quyết Cướp Lại Chồng Nhà Giàu
Chương 93:
Đại khái là hòn đó trong lòng đã được bu xuống, Lục Ngọc hơi uể oải, nhẹ nhàng gối đầu lên vai Phó Cầm Duy, dựa vào, chẳng m chốc đã ngủ .
Trên đường trở về, để Lục Ngọc ngủ thoải mái hơn, Phó Cầm Duy kh dám nhúc nhích.
Sắp tới thôn, Phó Cầm Duy đánh thức Lục Ngọc dậy. Ai biết cô ngủ thoải mái, chỉ cảm th đang qu nhiễu giấc ngủ của , Lục Ngọc chẳng những kh dậy, còn thuận thế ôm eo của Phó Cầm Duy.
Vèo một cái, Phó Cầm Hủy đỏ bừng mặt.
Trên xe kh chỉ hai họ, còn Dũng Tử và Đại Lai! Lần này hay , đàn trong thôn vốn thích đùa giỡn, lúc này đang nháy mắt nháy mũi với Phó Cầm Duy.
Hai vợ chồng mới cưới thật dính .
Tuy Phó Cầm Duy cũng kh nỡ đánh thức cô, nhưng sắp tới , vẫn tiếp tục kh ngừng gọi cô: “Dậy nào.”
Lúc này Lục Ngọc mới mơ màng thức dậy, Phó Cầm Duy, ngay lúc này, máy kéo dừng lại.
Trưởng thôn Vương xuống xe, nói to: “Cảm ơn, máy kéo thật tốt.” Ông ta cũng muốn mua một cái, tới lúc đó trong thôn vận chuyển lúa thóc gì đó đều kh cần nhờ khác nữa, chút chuyện gì cũng tiện.
Sau khi xe dừng hẳn, những khác đều xuống xe.
Phó Cầm Duy cao, chân dài, nh bước xuống, vươn tay đỡ Lục Ngọc.
Lục Ngọc cũng ngủ tới mơ hồ, thật sự nhảy về phía , được Phó Cầm Duy ở bên dưới ôm trọn vào lòng.
Bị mùi hoóc môn quen thuộc đột ngột phả tới, Lục Ngọc mới tỉnh táo lại, lập tức tránh khỏi lòng .
Rạng đỏ ở tai của Phó Cầm Duy mới lui xuống, lại chạy lên mặt của Lục Ngọc.
Lần này đã hoàn toàn tỉnh táo.
Họ vừa quay về đã kh ít đang ở bãi phơi lúa đợi họ.
Hôm nay trưởng thôn dẫn hai mươi , th thế to lớn, kh được gọi trong thôn còn suy đoán kh biết ta muốn làm gì!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nh tốp đầu tiên quay về, họ mới biết, thế mà lại chống lưng cho một cô gái đã gả ra ngoài.
Lúc này th họ về thôn, ai cũng xúm lại, nói: “Như thế nào?”
“Lục Ngọc, cha mẹ cô đâu?”
“Kể cho nghe với.”
Thực ra trước khi Lục Ngọc về, họ đã nghe tận m lần, nhưng lần này là trưởng thôn dẫn họ tìm , quá đề khí . Câu chuyện này nghe m lần đều giống như kh nghe đủ.
Chuyện của nhà Lục Ngọc trước đây, mẹ Lục cảm th chuyện xấu kh nên rêu rao bên ngoài, gặp chuyện, cố hết sức che giấu.
Rõ ràng đã chịu ức h.i.ế.p nhiều, ngược lại lại thuận theo tâm tư của cực phẩm! Khi cực phẩm đổi trắng thay đen, căn bản kh ai tới giúp nhà họ.
Nhưng Lục Ngọc kh tính cách như vậy, sẽ kh giúp ta che đậy. Lục Bình bị chồng đánh cho sảy thai, lại ngược đãi con gái ruột, bây giờ còn muốn ép vào chỗ chêt, bụng dạ xấu xa.
Lục Ngọc nói lại một lần. Năng lực biểu đạt của cô tốt hơn khác một chút, nói sống động. Khi nói tới của Tiết Gia Thôn muốn đánh , nam nữ già trẻ trong thôn đều tức giận: “Thôn bọn họ nuôi như gia súc, còn kh biết ngại đánh .”
“Lần sau ra ngoài tính thêm cả , xem ai dám ương bướng với chúng ta, bẻ hết răng của họ xuống.”
“Đúng vậy, sau này nói với bà mai, sau này đừng giới thiệu của thôn đó cho chúng ta nữa.” trong thôn ý thức đoàn kết.
“ già kh ra , trẻ thì gây họa, đây kh con trai , nếu là con trai , đánh gãy chân của nó mới được.”
Mọi nói chuyện rôm rả, may mà họ kiên trì, đưa tên khốn đó tới đồn c an, nếu kh sẽ tức chêt mất.
Chị dâu Hồng nói: “Bà già kia cũng bị bắt ? Thật hả giận.”
Chị th dáng vẻ thê thảm khi Lục Bình được đưa về, bà ta thể nói ra câu như đáng đời này, chị kh chút đồng tình nào.
Lục Ngọc gật đầu.
M thím lớn tuổi đồng cảm nói: “Theo thím, kết hôn vẫn xem phẩm tính của đối phương như thế nào. Nói câu khó nghe, bà nội cháu thật sự kh dạng tốt lành gì!”
“Chứ gì nữa, lúc Lục Bình chưa xuất giá, giày vớ và quần áo bà ta mặc trên ngươi đều là Lục Bình may cho, cho dù nhắm mắt chọn một cũng tốt hơn Tiết Tg Lợi đó!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.