Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nữ Phụ Mỹ Nhân Giới Giải Trí

Chương 109:

Chương trước Chương sau

Ngu Ninh bước ra bên ngoài, tiến đến ghế lái, nhưng lúc mở cửa xe, cô lại khựng lại: " th kh khỏe, lái xe đưa về ."

Nói xong, cô liền nhường lại ghế lái, xoay sang ghế phụ lái. Sau khi ngồi xuống, cô mới tháo mũ, đặt lên đùi, chỉnh lại hướng chiếc mũ.

Điểm khác biệt trong diễn xuất của cô lần này so với Trần Chính và Dương Vũ là sau khi ra khỏi quán nước, cô thậm chí kh thèm ngoái đầu lại dù chỉ một lần.

Thế nhưng, chính ều đó lại càng khắc họa rõ nét hình tượng nhân vật. Dù , nhân vật là một đội trưởng đội cảnh sát hình sự tài ba, và đồng đội của cô cũng đều là những cảnh sát chuyên nghiệp. Việc cô ngoái lại quán nước như vậy sẽ trở nên quá mức kịch tính, thiếu tự nhiên.

Ngu Ninh cũng kh chạm vào tờ gi lần nào nữa. Cô ngồi thẳng lưng, tay đặt lên vành mũ.

Từ loa phát th, tiếng bình luận của đồng nghiệp về nạn nhân vang lên.

Ngu Ninh nhíu mày, bàn tay vô thức vuốt ve huy hiệu và vành mũ trên đùi.

Lúc đồng nghiệp nhắc đến Trương Dương, Ngu Ninh nghiến chặt răng, cúi đầu, ánh mắt găm chặt vào chiếc mũ cảnh sát.

Khi đến trước cửa nhà, Ngu Ninh một tay ôm chiếc mũ cảnh sát, tay kia thò vào túi l chìa khóa. Cô hít một hơi thật sâu, mới tra chìa vào ổ và mở cửa. Nhưng khi th bức ảnh chụp chung của hai vẫn treo ở phòng khách, cô vẫn đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt mờ mịt, đầy thống khổ. Cô l ra tờ gi giấu trong túi quần, từ từ mở ra, chằm chằm hai chữ Trương Dương, lặng lẽ gấp gọn lại nhét vào sâu bên trong. Cô treo chiếc mũ cảnh sát, áo khoác và khẩu s.ú.n.g lên giá đồ như một thói quen cố hữu, chỉ sau đó, cô mới nặng nề bước từng bước vào phòng con trai.

Cả ban giám khảo lẫn khán giả đều nhận ra, cô chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra chiếc cặp sách nằm trên ghế, thế nhưng lại cố tình vòng qua chiếc cặp để tìm kiếm ở những nơi khác. Ban đầu cô tỏ ra cẩn trọng, nhưng càng về sau lại càng lộ rõ vẻ vội vã, bất an, đôi mắt kh ngừng liếc về phía chiếc cặp sách.

Cứ như cô đã đoán trước, rằng nếu thứ gì đó, chắc c sẽ ở trong chiếc cặp, nhưng cô lại dường như kh muốn đối mặt với sự thật.

Cô là mẹ của thằng bé, đương nhiên hiểu rõ mọi thói quen của con trai . Hơn nữa, với tư cách đội trưởng đội cảnh sát hình sự, cô còn am tường tâm lý tội phạm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-my-nhan-gioi-giai-tri/chuong-109.html.]

Ngu Ninh đưa tay xoa mạnh mặt, quăng chiếc gối sang một bên. Sau đó sải bước nh về phía chiếc cặp sách, lập tức trút toàn bộ đồ đạc bên trong ra ngoài.

Lúc tìm th bức thư tình mà nạn nhân đã viết, biểu cảm của Ngu Ninh vừa như nhẹ nhõm đến tột cùng, lại vừa như rơi vào cõi trống rỗng.

Tiếng chu ện thoại vang lên, báo tin Trương Dương sẽ du học. Lúc cúp ện thoại, Ngu Ninh cúi đầu, bắt đầu dọn dẹp từng cuốn sách bị vứt bừa bộn, nét mặt cô dần trở nên bình thản lạ lùng. Mãi đến khi cuốn sách cuối cùng được vuốt phẳng phiu, đặt ngay ngắn lên chồng sách, dường như cô đã đưa ra một quyết định cuối cùng, nét mặt trở nên nghiêm nghị, kh còn một chút do dự. Cô nhặt chiếc ện thoại vừa nằm dưới đất lên, gọi cho đồng nghiệp đang ở cục cảnh sát.

" tìm th hung thủ , cử..." Lúc nói đến đây, cô khựng lại một thoáng, nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén lướt về phía cánh cửa. Nhưng cô kh hề dừng lại, tiếp tục giọng nói kiên quyết: " cử đến nhà ngay."

Ngu Ninh cúp máy, đứng dậy, quay đầu Trương Dương đang đứng trước cửa cùng khẩu s.ú.n.g trên tay ta. Khoảnh khắc , Ngu Ninh kh hề động đậy, vẻ mặt thậm chí còn bình tĩnh hơn, như thể cô đã sớm nhận ra Trương Dương đã trở về. Sự đối đầu tĩnh lặng đến đáng sợ này ngược lại khiến ta cảm th cả trái tim như bị bóp chặt.

dẫn chương trình vừa bước lên sân khấu, cả phòng vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Ngu Ninh cúi chào: "Cảm ơn mọi ."

dẫn chương trình trầm trồ: "Cảm ơn Ngu Ninh đã mang đến một phần trình diễn vô cùng đặc sắc. Mời ba vị giám khảo đưa ra nhận xét."

Lần này, nam giám khảo đầu tiên lên tiếng: " muốn hỏi Ngu Ninh, ở phân cảnh cuối khi đối diện với đứa con trai chĩa s.ú.n.g vào , tại cô lại thể hiện vẻ bình tĩnh đến thế?"

Hai tay Ngu Ninh nắm chặt micro, nói: "Nhân vật của đã đưa ra quyết định dứt khoát. Một khi đã quyết đưa con trai về quy án, thì với tư cách là một đội trưởng đội cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm, mọi sự do dự, đau khổ hay đấu tr nội tâm của cô đều tan biến ngay khoảnh khắc cô đưa ra quyết định đó. Hơn nữa, chính vì kẻ thủ ác là con trai , cô mới cố gắng giữ vẻ bình tĩnh đến vậy. Cô đè nén mọi cảm xúc, buộc bản thân xem thiếu niên trước mặt này chỉ đơn thuần là một hung thủ."

Nam giám khảo tiếp lời: "Ý của cô là, nếu đối mặt kh con trai , mà là một hung thủ trẻ tuổi khác thì thể cô sẽ lộ ra vẻ thương cảm hoặc những cảm xúc khác?"

"Đúng vậy." Ngu Ninh khẽ thở dài: "Cô sợ bản thân sẽ sụp đổ, nên kh dám để lộ dù chỉ một chút cảm xúc."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...