Xuyên Thành Nữ Phụ Mỹ Nhân Giới Giải Trí
Chương 239:
Lúc này, cô trợ lý đang đứng trước cửa c ty của đạo diễn Mao. Đạo diễn Mao đội ngũ riêng, là một tòa nhà hai tầng riêng biệt trong khuôn viên. Tài xế dừng xe trước cửa.
Giây phút th Ngu Ninh bước xuống xe, mặt cô trợ lý lập tức đỏ bừng: "Mời... mời vào trong, đạo diễn Mao ở trong đó."
Ngu Ninh cười gật đầu: "Cảm ơn."
Chỗ đậu xe ngay trước cửa đã được sắp xếp sẵn. Sau khi chỉ dẫn tài xế chỗ đỗ, cô trợ lý liền mời Amy và Ngu Ninh vào trong.
Trợ lý dẫn Amy và Ngu Ninh đến phòng thử vai chuyên dụng, khẽ nói: "Đừng lo lắng, đạo diễn Mao ưng em đ."
Ngu Ninh ngẩn trợ lý, th cô vành tai đỏ bừng thì cũng khẽ đáp lại: "Vâng, em cảm ơn."
Trợ lý đến trước cửa phòng, gõ nhẹ mở ra, th báo: "Đạo diễn Mao, Ngu Ninh đã đến ạ."
Đạo diễn Mao và phó đạo diễn đều đang ngồi đợi, đứng dậy nói: "Hai vị vất vả ."
Sau khi Ngu Ninh và Amy bước vào, bốn bắt tay chào hỏi nhau. Sau đó Amy lui về một góc, để Ngu Ninh thể hiện chính. Nếu Ngu Ninh nhận được vai thì việc thương thảo hợp đồng mới là phần việc của chị.
Ngu Ninh nói: "Cảm ơn đạo diễn Mao đã cho cơ hội này."
Đạo diễn Mao ôn tồn nói: "Đây là cơ hội do chính cô nỗ lực giành l. Cô cần chuẩn bị gì kh?"
Ngu Ninh nói: " thể cho mượn cây bút kh?"
Đạo diễn Mao đưa cây bút chì trên tay cho Ngu Ninh: "Cái này được kh?"
Ngu Ninh nói cảm ơn nhận l: " thể bắt đầu chưa?"
Đạo diễn Mao cười gật đầu.
Amy đã đứng sang một bên, nhường lại vị trí trung tâm cho Ngu Ninh.
Ngu Ninh cởi áo khoác ra đặt sang một bên. Cô đang mặc một chiếc quần jeans và áo thun đơn giản, sau đó gật đầu với đạo diễn Mao một cái.
Cô chăm chú cầm chặt cây bút trong tay, cả run rẩy kh ngừng, ngước nhẹ đầu như đang một ai đó vô hình. Giọng nói của cô chan chứa sự van lơn, giống hệt một vũ nữ đang đối diện với vị khách quyền thế kh thể chối từ: "... chưa từng g.i.ế.c ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-my-nhan-gioi-giai-tri/chuong-239.html.]
Phó đạo diễn đọc tiếp lời thoại: "Chuyện này khó gì? Cầm cây d.a.o trong tay cô đ.â.m tới là được."
Đôi môi Ngu Ninh trắng bệch, cô khẽ nhích , thậm chí lùi hẳn về sau, muốn tránh xa vừa dứt lời. Nhưng đằng sau là thị vệ, cô vừa cử động đã đụng , cả lập tức cứng đờ: "..."
"Bọn họ chết, hay là cô chết?"
Ngu Ninh như ngừng thở, đôi mắt cô dại và mờ mịt. Cô quay đầu về phía sau, dường như hai đang quỳ ở đó. Cô sợ đến mức chân mềm nhũn nhưng vẫn cố gắng gượng đứng vững.
"Năm... Bốn..."
Ngu Ninh cầm cây đao trong tay, dường như muốn bước về phía hai đó nhưng đôi chân chợt bủn rủn, cô loạng choạng ngã xuống đất.
"Ba..."
Ngu Ninh gần như bò lê về phía đó, nước mắt giàn giụa trên mặt. Cô chật vật, bất lực, sợ hãi, hoàn toàn kh biết làm gì.
"Cô muốn c.h.ế.t thay bọn họ ?"
Ngu Ninh cắn chặt môi dưới, đôi tay cầm cây đao run lẩy bẩy nhưng kh thể đ.â.m xuống, hệt như một thiếu nữ chưa từng g.i.ế.c bao giờ. Đây mới là phản ứng tự nhiên nhất, dù thân phận cô đang ngụy trang là một cô nhi được vũ nữ nhận nuôi, học múa từ nhỏ. Đừng nói là g.i.ế.c , e là cô còn chưa từng g.i.ế.c một con gà. Bởi vậy cô vừa cầm cây đao vừa quay đầu khẩn cầu ra lệnh: "... cầu xin ngài... cầu..."
"Hai."
Ngu Ninh hé môi, đột nhiên vứt cây đao, cả run rẩy, lắc đầu khóc nức nở: " làm kh được, kh dám... ... kh dám..."
Theo đúng cốt truyện, ra lệnh sẽ sai thị vệ nắm tay Giáp Nhất để cô ra tay. Nhưng chính vì biểu hiện vừa của cô, thuộc hạ của chủ soái càng tin rằng Giáp Nhất chỉ là một vũ nữ yếu đuối. Nếu cô là do kẻ địch cài cắm, chắc c cô sẽ kh thể hiện như vậy để chứng minh bản thân trong sạch. Hơn nữa, ánh mắt và động tác của một từng g.i.ế.c hoàn toàn khác biệt với chưa bao giờ ra tay.
Đạo diễn Mao nói: "Tốt."
Ngu Ninh bình tĩnh lại một chút, sau đó mới đứng dậy, lễ phép nói: "Cảm ơn đạo diễn Mao."
Amy đưa lại áo khoác cho Ngu Ninh, Ngu Ninh cũng mặc vào ngay. Nếu hôm nay kh mặc chiếc áo khoác thể thao dáng rộng, cô đã chẳng muốn cởi áo khoác ngoài chút nào. Chỉ là, nội dung thử vai này kh chỉ đòi hỏi biểu cảm, mà còn cần cả ngôn ngữ cơ thể, từ cảm giác run rẩy cho đến sự nghẹt thở tột độ...
Đạo diễn Mao chú ý đến động tác của Ngu Ninh, nhưng kh hỏi về vết thương trên cô, chỉ hỏi thẳng: "Khoảng tháng Mười, lịch trình của cô trống kh?"
Ngu Ninh nghiêm túc đáp: "."
Chưa có bình luận nào cho chương này.