Xuyên Thành Nữ Phụ Mỹ Nhân Giới Giải Trí
Chương 357:
Tần Dật cũng phụ họa: “ à, bác sĩ đã dặn nằm yên, đừng hoạt động nhiều đ.”
Ngu Ninh nghe vậy cũng khuyên: “Thầy Vân Cảnh nên nghe lời bác sĩ ạ.”
Tần Yến lúc này mới chịu ngồi yên, nói: “Cô Ngu cứ ngồi .”
Tần Dật sắp xếp đống đồ đạc vừa mang tới.
Th Tần Yến ngồi trên giường vẻ khá khó khăn, Ngu Ninh bước tới, dựng chiếc gối sau lưng mà kh chạm vào , khẽ nói: “ dựa vào đây sẽ thoải mái hơn một chút.”
Lúc này Tần Dật mới kịp phản ứng, liếc mỉm cười nói: “Vẫn là Tiểu Ngu tinh tế và chu đáo nhất.”
Tần Yến nói lời cảm ơn thoải mái hơn khi ngồi tựa vào giường bệnh. cô, khẽ hỏi: “Bên bạn cô...”
Ngu Ninh mỉm cười đáp: “Kh đâu ạ, đã nhờ trợ lý qua chào hỏi trước . Hơn nữa, ở đó còn những khác nữa, ra ngoài nghe ện thoại mới tình cờ gặp được Tần Dật.”
Tần Dật đã sắp xếp đồ đạc đâu vào đ, quay sang hỏi Tần Yến: “, uống nước kh?”
Giọng Tần Yến hơi khàn, đáp: “Kh cần đâu.”
Tần Dật l một chiếc ghế đặt cạnh giường bệnh cho Ngu Ninh: “Cô Tiểu Ngu cứ ngồi ạ.”
Ban đầu, Ngu Ninh định ngồi xuống chiếc ghế sofa để giữ một khoảng cách nhất định. Dù , cô cũng sớm nhận ra Tần Yến xu hướng kh muốn quá gần gũi với khác. Tuy nhiên, trong tình huống này, từ chối lại kh tiện, vậy nên sau khi cảm ơn, cô đành ngồi xuống.
Tần Dật cảm th việc gặp được Ngu Ninh là một niềm vui bất ngờ, hào hứng nói: “ rửa ít trái cây đây.”
Ngu Ninh vội nói: “Kh cần đâu ạ.”
Tần Dật đã chọn xong vài loại trái cây tươi ngon, nói: “Kh đâu, lát nữa cũng sẽ ăn mà.”
Lúc này Ngu Ninh mới kh nói thêm gì nữa.
Tần Dật rửa trái cây, trong phòng bệnh chỉ còn lại Ngu Ninh và Tần Yến. Kh gian bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.
Tần Yến đẩy gọng kính lên, vẻ mặt hơi do dự, khẽ hỏi: “Cô muốn uống chút nước kh?”
Ngu Ninh suýt bật cười thành tiếng. Cô dám chắc rằng Tần Yến hoàn toàn kh biết bắt đầu câu chuyện từ đâu. Với kinh nghiệm diễn xuất lâu năm, cô vẫn kiểm soát tốt biểu cảm của , nhẹ nhàng đáp: “Kh cần đâu ạ. Ngày thường thầy Vân Cảnh cũng nên chú ý giữ gìn sức khỏe hơn nhé.”
Tần Yến về phía Ngu Ninh, cất lời: “ l...”
Thực ra Tần Yến muốn nói cho Ngu Ninh biết rằng đã l cô làm hình mẫu để chỉnh sửa lại cuốn tiểu thuyết định viết trước đó. Nhưng chưa kịp nói hết câu, bên ngoài cửa đã vang lên tiếng động. Sau đó, một nam một nữ bước vào phòng. nữ là Vương Kỳ, trợ lý của Ngu Ninh. Còn nam, Ngu Ninh chưa từng gặp mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-my-nhan-gioi-giai-tri/chuong-357.html.]
Tần Yến khẽ cau mày, ánh mắt chuyển sang phía cửa.
vừa đến chính là Mạnh Bình, đại diện kiêm biên tập viên của Tần Yến.
Mạnh Bình th Ngu Ninh đang ngồi trong phòng bệnh của Tần Yến thì thoáng sững . Sau đó, ta nh chóng nở nụ cười, niềm nở nói: “Chào cô Ngu. là biên tập viên của Tần Yến đây. đã xem vai Nguyệt Dao mà cô đóng, quả thực cứ như Nguyệt Dao từ trong sách bước ra vậy, thật sự quá đỗi tuyệt vời.”
Ngu Ninh đứng dậy, lịch sự đáp lời: “Chào , cảm ơn lời khen và sự c nhận của .”
Vương Kỳ vẫn đứng một bên, lặng lẽ kh nói gì.
Đúng lúc này, Tần Dật bưng đĩa trái cây ra. Vừa vặn nghe th cuộc trò chuyện đầy trang trọng và khách sáo giữa Mạnh Bình và Ngu Ninh, liền bật cười: “Hai cứ làm vẻ trang trọng, khách sáo thế này kh th ngượng à?”
Ngu Ninh cười đùa: “Trẻ con thì kh hiểu đâu, cái này gọi là khen xã giao đó biết kh?”
Tần Dật làm động tác rùng giả vờ, bưng đĩa trái cây đến trước mặt Ngu Ninh, hỏi: “Cô Tiểu Ngu muốn thử táo kh? Ngọt lắm đ.”
Ngu Ninh cười đáp: “Vậy thì rửa tay vậy.”
Tần Dật quay sang hỏi Vương Kỳ: “Chị Vương cũng rửa tay luôn nhé, lát nữa ra ăn thử cho vui.”
Vương Kỳ khẽ cười, đáp: “Được ạ.”
Ngu Ninh và Vương Kỳ cùng nhau vào nhà vệ sinh rửa tay.
Trong nhà vệ sinh, Vương Kỳ nhỏ giọng báo cáo: “Em đã nói chuyện với Minh Vũ và cả bên phó đạo diễn . Phó đạo diễn cứ đòi chờ em, nhưng em bảo là em hẹn với bạn nên kh tiện chờ.”
Ngu Ninh gật đầu ra hiệu đã hiểu.
Vương Kỳ hơi do dự, kể tiếp: “ đại diện của Minh Vũ nhận một cuộc ện thoại, sau đó liền đưa cho Minh Vũ. Em kh biết bên kia nói gì mà sắc mặt Minh Vũ lập tức tái mét, tắt máy cái rụp. đại diện của ta lườm nguýt m lần, sau đó phó đạo diễn lại vỗ vai Minh Vũ, nói vài câu an ủi. Phó đạo diễn còn hỏi em là bạn em nằm nghỉ ở phòng nào, muốn đến thăm một chút. Nhưng em đã từ chối khéo , em nói là ngoài ngành cần được tĩnh dưỡng, hơn nữa đây là chuyện riêng tư của em.”
Ngu Ninh lại gật đầu, đồng thời l khăn gi từ trong túi xách đưa cho Vương Kỳ, khẽ nói: “Em ...”
Chưa kịp nói hết lời, Ngu Ninh bỗng nghe th tiếng động ngoài cửa, nét mặt cô chợt biến đổi. Cô liền lập tức đẩy cửa bước ra, Vương Kỳ cũng nhận ra đó là giọng của phó đạo diễn.
Phó đạo diễn th Ngu Ninh liền tươi cười nói: “Tiểu Ngu à, bạn cô nằm viện kh nói sớm với một tiếng, còn thay mặt tổ chương trình đến thăm hỏi được chứ.”
Ngu Ninh mỉm cười, ánh mắt thẳng t phó đạo diễn: “Bởi vì chúng ta kh hề thân quen gì, cho nên một số chuyện riêng tư kh nhất thiết th báo.”
Phó đạo diễn thoáng sững trước câu trả lời thẳng thừng của cô.
Vương Kỳ tiến lên một bước, c ngang giữa phó đạo diễn và Ngu Ninh, khẽ nói nhưng đầy kiên quyết: “Nếu phó đạo diễn đã thăm hỏi xong thì để tiễn ra ngoài nhé?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.