Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Thập Niên 70, Ta Quyết Tâm Làm "Cá Mặn" Ở Thời Đại 70
Chương 2:
Lúc Dung Hiểu Hiểu mới xuyên đến, nhà nguyên thân đang họp bàn rôm rả để tìm cách giải quyết. Vì mới chân ướt chân ráo tới, lại kh đầy đủ ký ức của nguyên chủ nên cô chẳng hiểu mô tê gì, chỉ đành đóng vai " tàng hình".
Cũng may, nguyên chủ vốn là một cô gái ít nói, nhờ vậy mà cô mới đóng kịch trót lọt suốt nửa tháng qua để tr thủ tìm hiểu tình hình nhà họ Ngô.
Nguyên chủ là con gái út trong nhà, trên còn hai trai và một chị gái. Mẹ cô bà Ngô Truyền Phương sầu đến bạc cả đầu là bởi cả bốn đứa con đều đã đến tuổi xuống n thôn, mà chẳng đứa nào nằm trong diện được miễn. Hết lo cho đứa này lại đến đứa kia, chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi mà bà già tr th.
Nhưng cũng may, trong nửa tháng "d bão" đó, ba trong số bốn đứa con đã tự tìm được lối thoát, giờ chỉ còn sót lại mỗi cô.
cả Ngô Bình Tổ được "thế chân" vào vị trí c tác của mẹ, trở thành c nhân thời vụ tại xưởng dệt. C việc vừa ổn định thì chuyện hôn sự cũng bắt đầu m mối.
Chị hai Ngô Bình Tuệ dáng vẻ gầy gò nhỏ n nhưng gan thì to bằng trời. Chị ta quyết liệt theo đuổi tình yêu, hiện đã trở thành một th niên tri thức "vinh quang", tay trong tay cùng trong lòng lên đường cắm chốt tận vùng Đ Bắc xa xôi. Vì chuyện này mà trong nhà từng quậy đến gà bay ch.ó sủa, ngày nào cũng ầm ĩ náo nhiệt vô cùng.
Còn ba Ngô Bình An thì đúng là một "nhân tài". ta lẳng lặng tạo ra một cú sốc cực lớn: Trực tiếp làm rể hào môn... à kh, là ở rể nhà hàng thịt cuối phố.
Ở thời đại này, làm rể chẳng khác nào vứt bỏ lòng tự trọng xuống đất cho ta giẫm đạp, ra đường là bị chỉ trỏ đàm tiếu, cả đời khó mà ngẩng mặt lên được. Thế nhưng Ngô Bình An chẳng mảy may quan tâm. Nhà vợ hứa cho ta một chân c nhân thời vụ, lại còn kh xuống n thôn, đúng là vẹn cả đôi đường.
Theo lời ta nói thì: "Bảo con về quê làm ruộng, thà để con làm cháu rùa rụt cổ còn hơn!"
Lúc đó, bố của nguyên chủ nghe xong câu này thì mặt đen như nhọ nồi, trực tiếp lôi ta ra tẩn cho một trận tơi bời.
Ngô Bình An nói làm rể là hạng "cháu rùa rụt cổ", ta tự mắng thì thôi , nhưng chẳng khác nào lôi cả bố tội nghiệp vào cuộc.
Cứ tên của Dung Hiểu Hiểu và ba chị em còn lại là biết ngay, nhà này tới hai họ. Hơn hai mươi năm trước, Dung Thủy Căn một thân một lưu lạc đến đây, may mắn gặp được tốt sắp xếp cho chỗ ở. Các bậc trưởng bối nhà họ Ngô ở khu tập thể vách bên th l lợi, biết ều lại sống tình nghĩa, nên sau vài năm chiếu cố đã "nhắm" về làm rể cửa.
Sau khi sinh liên tiếp hai trai một gái, đến lúc bà Ngô Truyền Phương m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ tư thì bà tuyên bố: bất kể là trai hay gái cũng sẽ để con theo họ Dung. Và thế là Dung Hiểu Hiểu ra đời.
Suốt thời gian qua, Dung Hiểu Hiểu âm thầm quan sát và cũng nắm thóp được kha khá tình hình cũng như tính khí của mọi trong nhà.
Hơn hai mươi năm trước, Dung Thủy Căn là một kẻ lưu lạc đáng thương. Nhưng nhờ nhà vợ giúp đỡ, vào xưởng cơ khí làm c nhân, giờ đã là thợ rèn bậc sáu, lương tháng lên tới 65 đồng. Ở cái khu tập thể này, thuộc hàng "đại gia" thu nhập cao nhất nhì. Lương cao lại tay nghề giỏi, ở thời đại này, được coi là đàn cực kỳ bản lĩnh vì một tay nuôi sống cả gia đình già trẻ lớn bé.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thế nhưng, dù bản lĩnh đến đâu thì "lão cha" họ Dung vẫn giữ đức tính như xưa: ra ngoài thì hòa nhã, về nhà thì mọi việc lớn nhỏ đều nghe theo sự sắp xếp của bà Ngô Truyền Phương. Dân gian hay gọi là hội "sợ vợ" (râu quặp).
Tuy nhiên, hiền đến m mà nghe con trai "chỉ cây dâu mà mắng cây hòe" như thế thì cũng phát hỏa. Ông trực tiếp vác gậy lùa đ.á.n.h Ngô Bình An khiến ta chạy vắt chân lên cổ, kêu cha gọi mẹ t.h.ả.m thiết. Lúc đó, Dung Hiểu Hiểu chỉ biết ngồi xổm ở góc tường, thong dong xem một màn kịch hay náo nhiệt.
...
Đến trạm dừng, ba xuống xe. Ngô Truyền Phương dặn dò bà Trần vài câu tiễn bà ta ra về. Dọc đường bà Ngô nói kh ít lời hay ý đẹp, bà Trần mới miễn cưỡng đồng ý lần sau sẽ tìm mối khác cho xem mắt. Tuy nhiên, trong lòng bà Ngô cũng chẳng hy vọng gì nhiều, bà biết dù lần sau thì cũng chưa chắc tìm được nhà nào khá khẩm hơn.
Bà thở dài buồn bã, nhưng cũng chẳng biết làm .
"Đi thôi, ở nhà còn một đống việc đang chờ." Ngô Truyền Phương kh nói ra nỗi phiền muộn trong lòng. Bà vốn là thích tự quyết định mọi chuyện, chẳng m khi bàn bạc với chồng, chứ đừng nói là với con cái.
Hai mẹ con bộ về phía khu tập thể cũ. Vừa bước vào cổng đã th một bà thím ló đầu ra hỏi: "Thế nào? Đi xem mắt thuận lợi chứ?"
Cùng sống trong một khu tập thể, nhà ai chuyện gì mà hàng xóm kh biết? Kh chỉ nhà bà Ngô lo chuyện con cái n thôn, mà nhà nào cũng đang như ngồi trên đống lửa. Ngô Truyền Phương chỉ lắc đầu, thực lòng chẳng muốn tiếp chuyện.
Đúng lúc này, một giọng nói đầy vẻ mỉa mai vang lên: "Kh thuận lợi cũng chẳng , chẳng nhà bà còn một suất c tác đó ? Cứ để con Hiểu Hiểu tiếp quản vị trí của bố nó, thế là cả hai đứa nhỏ nhà bà đều được ở lại thành phố, vẹn cả đôi đường còn gì!"
Dung Hiểu Hiểu vừa bước chân qua cửa đã nhận ra chủ nhân của giọng nói này. Theo bản năng, cô né sang một bên. Quả nhiên, chưa đầy hai giây sau, tiếng "sư t.ử hà đ" của bà Ngô Truyền Phương đã gầm lên:
" kh ngu như bà! Đem c việc của nhường cho m đứa con trai, để lương tháng của hai từ 60 đồng tụt xuống còn 25 đồng. Để chống mắt lên xem cả nhà bà già trẻ lớn bé sau này sống bằng niềm tin à? Lúc đó mà kh sống nổi thì đừng vác mặt sang đây xin cứu tế!"
"Phi! mà ngu à? Đ là thương con! kh nỡ để chúng nó xuống n thôn chịu khổ."
"Thế kh th bà thương con gái? Bộ con trai là còn con gái là cỏ rác chắc? Lúc bà gả con gái để l tiền sính lễ thì kh th bà nói là 'thương con'?"
Hai đứng ngay cổng xỉa xói, cãi vã qua lại. Dung Hiểu Hiểu đã quá quen với cảnh tượng này. Khu tập thể này đến gần 30 miệng ăn, ngày nào cũng ồn ào náo nhiệt. Lúc đầu cô còn th lạ lẫm, nhưng sau đó... Dung Hiểu Hiểu dựa lưng vào tường, xem đến là hăng say.
Cũng chính nhờ cái sự ồn ào này mà cô hiểu thêm được nhiều chuyện, từ hoàn cảnh gia đình cho đến những quy tắc của thời đại này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.