Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Thập Niên 70, Ta Quyết Tâm Làm "Cá Mặn" Ở Thời Đại 70
Chương 24:
Cao Liêu tò mò: “Thế làm việc gì vậy?”
Tiêu Cảng cũng chen vào: “ mệt kh?”
Gã Tiêu Cảng này vốn chẳng quan tâm lắm chuyện đổi được bao nhiêu lương thực, nhưng gã luôn là đứa khiến bố mẹ đau đầu. Nếu gã thể gửi lương thực về nhà, biết đâu bố mẹ vui lòng lại tìm cách kéo gã về thành phố sớm. Trong lúc Hạ Gia Bảo chưa trả lời, gã thầm nghĩ nếu kh quá mệt thì gã cũng thể thử một chút.
“Cũng bình thường thôi, là đào bùn dưới mương.” Hạ Gia Bảo cười đôn hậu: “Lúc đầu thì mệt lắm, ngày nào về cũng kiệt sức, ăn xong là lăn ra ngủ, nhưng từ từ quen thôi.”
Vẻ mặt Tiêu Cảng đúng kiểu cạn lời: “... Đào bùn?” Thôi dẹp , gã thà làm một tên phế vật còn hơn.
Gã cúi đầu định tiếp tục bữa ăn, nhưng vừa đưa đũa ra thì khựng lại giữa kh trung. Thức ăn... thức ăn đâu hết ?!
Bữa tiệc đón tiếp hôm nay coi như là thịnh soạn, ngoài mỗi một bát cháo ngô còn một cái màn thầu ngũ cốc, trên bàn đặt ba đĩa thức ăn. Thế mà giờ ngoài đĩa dưa muối còn sót lại một ít, m đĩa kia đâu?! chỉ còn cái đĩa kh thế này?
Tiêu Cảng ngẩng đầu lên, nheo mắt Dung Hiểu Hiểu đang phồng mang trợn má nhai nhồm nhoàm ở phía đối diện.
Dung Hiểu Hiểu chẳng mảy may chột dạ, nuốt chửng miếng thịt trong miệng thản nhiên hỏi: “ Hạ này, kh nói bên này ba nữ th niên tri thức ? Một nữa đâu , kh th?”
Dứt lời, bầu kh khí qu bàn bỗng trở nên quái dị lạ thường. Dung Hiểu Hiểu kh tự chủ được mà ngồi thẳng lưng lên.
“Đến , đến ! Kịch hay bắt đầu đây!” Hiểu Hiểu thầm reo hò trong lòng. Cô biết chắc c vừa chạm trúng một bí mật hay một drama nào đó của khu th niên tri thức này.
Trước khi sáu bọn họ đến, khu th niên tri thức này tổng cộng tám : năm nam và ba nữ.
Ngoại trừ Hạ Gia Bảo xởi lởi, bốn nam th niên tri thức còn lại ngồi bên bàn ăn cứ như " tàng hình", kh biết là bản tính hướng nội hay đơn giản là kh muốn tiếp xúc nhiều với đám lính mới. Còn về phía nữ, ngoài Dương Quyên và Thạch Nghênh Dung, thứ ba tuyệt nhiên kh th bóng dáng.
"Tự dưng nhắc đến cô ta làm gì? Ám quẻ!" Dương Quyên là bùng nổ đầu tiên, cô nàng hầm hầm quăng bát đũa bỏ vào phòng.
Cùng lúc đó, những th niên tri thức cũ theo bản năng đều dồn ánh mắt về phía một , trong mắt kh hẹn mà cùng hiện lên vẻ đồng tình pha chút... tội nghiệp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ách... Dung Hiểu Hiểu cảm th như vừa th một vầng hào quang "x lá" rực rỡ trên đầu vị đài này.
Vị th niên tri thức này tên là Vệ Đ, nãy giờ vẫn im lặng cúi đầu. Khi trở thành tâm ểm chú ý, ta chỉ biết cười khổ: "Cô th niên tri thức mà em nói... cô ra ngoài ăn cơm , lát nữa mới về."
Tiêu Cảng tò mò: "Ủa, còn được ra ngoài ăn cơm cơ à?"
Thạch Nghênh Dung lầm bầm: "Nếu cũng tìm được một mối hôn sự với địa phương thì cũng được thôi." Giọng cô ta kh lớn kh nhỏ, vừa vặn để tất cả đều nghe th.
Mọi kinh ngạc: "Cô l chồng ở đại đội luôn ? Kh định về thành phố nữa à?"
Hạ Gia Bảo hơi sững sờ: "Về thành phố? Ai biết bao giờ mới được về. Thay vì cứ tr ngóng cái hy vọng mong m đó, chi bằng cứ lo cho cuộc sống hiện tại tốt hơn."
Vệ Đ gật đầu, thản nhiên tiếp lời: "Đúng thế, đồng chí Thái Thiếu nghĩ chu toàn hơn chúng ta. Thực ra hòa nhập được vào đại đội mới là cách làm th minh nhất, cuộc sống cũng sẽ dễ thở hơn."
Bầu kh khí đang náo nhiệt bỗng chốc chùng xuống, nặng nề hẳn . Sau bữa cơm, Thạch Nghênh Dung bảo: "Mọi chắc mệt , nghỉ sớm , chỗ này để chúng dọn dẹp." Tất nhiên, nịnh thì nịnh thế thôi chứ cô ta chẳng dại gì làm hết. Lịch trực nhật đã chia , hôm nay đến phiên Dương Quyên, dù cô nàng giận dỗi vào phòng thì tí nữa cũng vác mặt ra mà rửa bát.
Dung Hiểu Hiểu chào một tiếng nghỉ ngay. Dọc đường tuy kh chịu khổ nhiều nhưng giờ cô cũng đã buồn ngủ ríu cả mắt. Đồ đạc còn bề bộn chưa xếp, nhưng cô quyết định: ngủ một giấc cho sướng cái thân đã tính sau!
Bạch Mạn và của định dọn ra phòng nhỏ, nhưng trước khi sửa xong thì vẫn chen chúc trên giường đất chung. lẽ vì quá mệt, đêm đó ăn cơm ngoài trở về cũng chẳng ai buồn hay biết.
...
Dung Hiểu Hiểu ngủ một mạch đến tận sáng bạch. Khi cô bước ra khỏi phòng, Cao Liêu đang phơi quần áo vừa giặt xong.
"Th niên tri thức cũ làm hết . Bạch Mạn thì sang nhà đại đội trưởng hỏi chuyện sửa phòng, những khác định lát nữa lên trấn một chuyến, cô cùng kh?"
" chứ!" Hiểu Hiểu gật đầu cái rụp. Cô đ.á.n.h ện báo báo bình an về nhà. Trước khi , bố mẹ đã dặn dặn lại, nếu dám quên là họ "xách kiếm" tới đây tẩn cô một trận ngay.
Cô dặn: "Vậy vào phòng thu dọn một tí, lúc nào thì gọi nhé."
Cao Liêu ừ một tiếng. Dung Hiểu Hiểu quay vào phòng, thực ra cũng chẳng gì cần dọn dẹp hay mua sắm thêm. Đồ mẹ chuẩn bị quá đầy đủ , cô chủ yếu là để "check-in" với gia đình cho yên ổn thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.