Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Cao H

Chương 378:

Chương trước Chương sau

Đầu Lâm Thính nghiêng sang một bên, tay gác lên gối, vạt áo khẽ mở. Từ góc độ của Đoạn Linh vào, thể th một mảng da thịt nàng, trên đó những vết hôn mờ nhạt, đỏ trắng đan xen.

Cổ nàng kh đeo gì. Mặt dây chuyền Thần Tài bằng vàng kia vẫn còn ở trên Đoạn Linh, Lâm Thính quên chưa đòi lại. Vì nàng chưa từng cho ai mượn, nên tiềm thức nàng vẫn nghĩ mặt dây chuyền đó vẫn ở trên .

Khi Đoạn Linh khom lưng đắp chăn cho Lâm Thính, mặt dây chuyền Thần Tài bằng vàng khá nặng từ trong áo rơi ra, lủng lẳng giữa kh trung.

Đúng lúc này, nàng giơ tay lên, nắm l mặt dây chuyền vừa chạm vào tấm chăn.

nghĩ nàng đã tỉnh, bèn nàng. Hóa ra nàng vẫn còn ngủ. Nàng nắm l mặt dây chuyền lẽ là do trong lúc ngủ mơ cảm nhận được thứ gì đó chạm vào tấm chăn.

Đoạn Linh muốn gỡ mặt dây chuyền ra khỏi tay nàng, nhưng nàng nắm chặt, thậm chí còn kéo lại, sống c.h.ế.t kh bu tay.

Sợi chỉ đỏ dùng để treo mặt dây chuyền của đang buộc ở cổ. Khi Lâm Thính nắm l nó kéo lại, Đoạn Linh cũng bị kéo theo một chút. Nàng như đang nắm l một sợi dây thể khống chế , làm tùy ý nàng cử động.

Đoạn Linh sợi chỉ đỏ. Nó khẽ rung lên vì lực kéo.

Lực của Lâm Thính kh bằng Đoạn Linh, nếu dùng sức kéo lại, chắc c sẽ thành c. Nhưng nếu dùng sức kéo, kh chỉ đánh thức Lâm Thính, mà còn làm nàng bị thương.

Vì thế, Đoạn Linh nắm l tay nàng, dùng một chút xảo thuật để bẻ từng ngón tay nàng. Sau khi năm ngón tay đều được bẻ ra, mặt dây chuyền lại lủng lẳng giữa kh trung.

Đoạn Linh đặt tay nàng vào trong chăn, đặt mặt dây chuyền trở lại trong cổ áo .

Hai chân Lâm Thính vẫn duỗi ra ngoài chăn. Mắt cá chân gầy gò vốn trắng, giờ lại ửng một màu hồng nhạt. Tối qua nàng đã đặt chân lên vai , bị Đoạn Linh nắm giữ quá lâu.

cực nhẹ nhàng vuốt ve vết hồng đó, đôi mắt hơi lơ đãng. Ánh mắt dường như rơi xuống mặt nàng, nhưng suy nghĩ lại kh biết đang trôi về đâu.

Một lúc lâu sau, Đoạn Linh mới rời .

Ngoài cửa sổ, trời dần sập tối. Hai khắc đã trôi qua, đánh thức Lâm Thính. Nàng lơ mơ đáp lại “Ta biết ”, nhưng mắt kh mở, vẫn úp mặt vào trong giường ngủ tiếp.

Đoạn Linh định gọi nàng thêm lần nữa, nhưng tai thính của nghe th tiếng bước chân bên ngoài sân. đang từng bước đến gần cổng. Nàng thì kh nghe th.

kh gọi nàng nữa, đứng dậy ra ngoài.

Phòng họ ở kh xa cổng sân, chỉ trong vòng trăm bước. Đoạn Linh mở cửa trước khi kia kịp gõ, nh chóng đóng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nu-phu-truyen-cao-h/chuong-378.html.]

bước ra ngoài.

đến là Đoạn Hinh Ninh, cùng với nha hoàn Chỉ Lan. Chỉ Lan một tay cầm đèn lồng, một tay đưa lên định gõ cửa. Th Đoạn Linh ra, nàng lùi lại một bước: “Nhị c tử.”

Đoạn Hinh Ninh lướt qua Chỉ Lan, thong thả đến trước mặt Đoạn Linh, liếc cánh cổng sân đang đóng chặt, cảm th hơi kỳ lạ. Cổng sân thường ngày kh khóa, hầu sợ cản trở chủ nhân ra vào. Cho dù khóa, cũng chờ đến khuya th vắng mới khóa.

Nhưng Đoạn Hinh Ninh kh nghĩ sâu xa: “Nhị ca, trùng hợp quá, vừa đến đây thì ca lại ra ngoài. Ca định ra ngoài ?”

“Kh . Ta nghe th bên ngoài tiếng động nên ra xem.”

Đoạn Hinh Ninh th khó hiểu. Họ còn chưa gõ cửa, lại nghe th tiếng động bên ngoài? Chẳng lẽ nàng đã vô tình giẫm đá, gây ra tiếng động mà kh tự biết?

Đoạn Linh kh vén tay áo lên. Tay áo rộng thùng thình rủ xuống, che khuất bàn tay đang cầm chiếc chìa khóa. hỏi với vẻ thân thiện: “ lại đến đây?”

Sự chú ý của Đoạn Hinh Ninh bị dời , nàng mím môi: “ đến tìm Nhạc Duẫn.”

kh l đèn lồng ra, đứng trong bóng tối, ngũ quan mơ hồ, kh rõ biểu cảm: “ tìm nàng việc gấp ?”

“Kh việc gì. chỉ muốn gặp Nhạc Duẫn.” Từ khi Đoạn Hinh Ninh đến An Thành, Lâm Thính gần như ngày nào cũng đến sân thăm nàng, thỉnh thoảng cách một ngày, nhưng bây giờ đã hai ngày liên tiếp kh th nàng, Đoạn Hinh Ninh chút lo lắng.

“Nàng đã ngủ .”

Đoạn Hinh Ninh nghe vậy thì sốt ruột: “Nhạc Duẫn hôm nay ngủ sớm thế ? Nàng kh khỏe ?” Trước đây họ trò chuyện với nhau về lịch sinh hoạt, nàng biết Lâm Thính ít khi ngủ sớm, thường sau giờ Hợi mới ngủ.

Đoạn Linh bình thản nói: “Nàng kh gì kh khỏe, đừng nghĩ nhiều.”

Cánh cổng sân đã đóng, Đoạn Hinh Ninh kh thể vào bên trong: “Kh gì thì tốt . Nhưng nghe nói ca kh cho hầu vào sân từ hôm qua. chuyện gì xảy ra ?”

Giọng Đoạn Linh nghe vẫn ôn hòa: “Dạo này ta ngủ kh ngon, đ thì ồn ào, nên ta đã cho họ rời khỏi sân này.”

Đoạn Hinh Ninh tin tưởng tuyệt đối: “Vậy ca ngủ kh ngon, cần tìm đại phu xem kh?”

thản nhiên đáp: “Chuyện này kh cần bận tâm, cứ an tâm dưỡng thai là được. À , giờ này Hạ thế tử vẫn chưa đến thăm ?”

Nàng hơi xấu hổ nói: “Hôm nay kh muốn gặp , kh cho vào cửa.”

Đoạn Linh cúi xuống con nhện dưới đất, nó đang bò về phía trước, định chui qua khe hở dưới cổng. bất động th sắc giẫm lên con nhện, nghiền c.h.ế.t nó: “Ban đêm gió lớn, thai trong , kh nên ở ngoài lâu. Về .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...