Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 107:
Sắc mặt Trầm Bình Ngộ cứng đờ, trong lòng chút kh muốn .
Khi trở lại Trầm gia, đã quen với hầu hết mọi thứ, hơn nữa nếu đang học, chuyện gì kh hiểu, trong đầu suy nghĩ một hồi, nếu là ở Tiêu gia, thể hỏi chỉ đại cữu cữu, nhưng sức khỏe đại cữu cữu kh tốt, vì vậy kh thể suốt ngày qu rầy đại cữu cữu.
Cho nên ều duy nhất kh quen chính là đồ ăn.
Ở Tiêu gia, thể ăn đủ loại cao lương mỹ vị, nhưng ở đây, dường như mười năm đều như một ngày.
Thực ra Tiêu gia thậm chí còn tặng một trù tử học rộng tài cao sang đây, nhưng phần lớn thời gian đó đều ở chỗ Thái phu nhân, cũng chính gia gia, nãi nãi của , ít khi cơ hội dùng trù tử này.
Tuy nhiên, khẩu vị Trầm gia nhạt, m thứ vị quá đậm sẽ kh ăn, m ngày nay đều ăn nhạt, Trầm Bình Ngộ thực sự nhớ một số món ngon .
Cũng tình cờ, một nha hoàn đến đây dò hỏi: “Thiếu gia, Trâu đại trù ở tiểu phòng bếp hỏi, bữa trưa hôm nay nên làm cánh gà rán hay là gà rán?”
Cả hai đều kh ăn được!
Trầm Bình Ngộ thầm nghĩ thật đáng tiếc, vốn đang định lắc đầu bảo tiểu trù phòng kh cần chuẩn bị, nhưng vừa mở miệng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu .
Mặc dù gia gia, nãi nãi và những khác đều kh thích ăn mặn, nhưng hương vị của món này cũng kh mặn quá, hơn nữa bọn họ còn chưa nếm thử, nhỡ bọn họ thích thì ?
Nghĩ đến đây, Trầm Bình Ngộ cảm th chút phấn khích.
Là một hài tử ngoan ngoãn, từ nhỏ đã biết kh phụ thân, ở lại Trầm gia để thay phụ thân mất sớm kia báo hiếu, luôn chỉ biết nghe lời, chưa từng nghĩ đến chuyện làm trái lời, ngay cả cụ cố đã khuất cũng từng nói, tính cách của kh giống cha chút nào, cha là kẻ phản nghịch đã đến tận cửa Tiêu gia ở rể, khiến của Trầm gia chỉ hận kh thể trục xuất cha khỏi gia tộc, mà theo nguyên tắc cũ, cha là thừa kế mẫu mực của Trầm gia.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tính cách của như vậy, thật ra cũng kh khiến khác dễ chịu, trước đây Đ Đ cũng kh thích , mỗi lần th đều bỏ chạy nh, bà ngoại và các cữu cữu đều cố gắng hết sức để làm quen với .
Chỉ là lần này quay lại, ở bên kia, là bản thân cố gắng làm quen với những khác, bắt đầu từ bỏ những yêu cầu cao đối với Đ Đ, hết sức kiên nhẫn chịu sự nhắc nhở về đủ loại quy tắc tẻ nhạt, dần cố gắng hòa nhập hoàn cảnh của Tiêu gia.
Tất cả những ều đó đều khiến thay đổi nhiều.
Chẳng hạn như hiện tại, ý nghĩ kia lóe lên trong đầu , Trầm Bình Ngộ kh thể nhịn được nữa, ta đấu tr một lúc, cuối cùng nói: “Làm gà rán!”
“Thiếu gia!” Ma ma liền lên tiếng nhắc nhở, hiện tại sang dùng bữa cùng Thái phu nhân, dù làm cũng kh kịp.
Trầm Bình Ngộ nâng mắt cười cười: “Mang sang cho cả nãi nãi bên kia, ta cũng muốn để bà nếm thử một chút.”
Trầm gia.
Tuổi tác của gia gia và nãi nãi cũng xấp xỉ tuổi Tiêu phu nhân, ều nếu so với Tiêu phu nhân, tinh thần của hai tốt hơn nhiều lắm.
Tóc trên đỉnh đầu bà đã sớm bạc trắng, nhưng trên mặt kh xuất hiện quá nhiều nếp nhăn, hai làm phu thê nhiều năm, khuôn mặt cũng vài nét tương tự, khi th tiểu thiếu niên đang đến, khuôn mặt hai đều lộ vẻ dịu dàng, đầy yêu thương.
“Tổ phụ, tổ mẫu.” Trầm Bình Ngộ là hậu bối, cung kính hành lễ.
Nãi nãi Trầm mỉm cười vẫy tay: “Mau lại đây ngồi, con lại đến muộn như vậy? Là tại Nhị gia gia của con giao nhiều bài cho con?”
Nhị gia gia của Trầm Bình Ngộ là đệ đệ của gia gia , gia gia là độc nh m đời của phu nhân cả, cam chịu làm gia chủ Trầm gia, về chuyện học vấn, gia gia Trầm kh thật sự nỗ lực, ngược lại, đệ đệ của chăm chỉ dùi mài kinh sử m năm nay, học vấn càng ngày càng cao.
Chưa có bình luận nào cho chương này.