Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 120:
Cho nên ta nghĩ, thể mời Yến cô nương đến ở trong phủ đệ m ngày được hay kh?”
*Phủ đệ: nơi ở của các vương tôn, hoàng tử, c chúa.
Yến Thu Xu: “???”
Chỗ ở hai ngày?
Yến Thu Xu dù thế nào cũng kh ngờ tới một ngày nàng lại thể trở thành dỗ trẻ.
Lại ánh mắt mong đợi của Xương Vương phi, lại đôi mắt sáng rực của A Hoành cùng với ánh mắt hơi sáng lên của Chu Chiều Cần, nàng cảm th vô cùng áp lực.
Cái này… nhận hay kh đều phiền não.
Nếu nhận thì tới một nơi xa lạ, lại còn là địa bàn của hoàng tộc. Ai cũng biết của hoàng tộc cho dù phu thê Xương Vương dễ chung sống nhưng những khác lại kh như vậy, hơi kh cẩn thận thôi là thể gây ra chuyện . Nhất là nàng với Tiêu gia bên này, hết lần này tới lần khác lại kh rõ thân phận, nếu mà nào kh vừa mắt Tiêu gia, tìm nàng trút giận thì nàng cũng chẳng cách nào.
Còn nếu kh nhận, đứa nhỏ Chu Chiêu Cần này thay đổi quá nhiều, nếu chỉ là tình huống bình thường thì kh thể nào đột nhiên gầy nhiều như vậy được, chắc c bên trong ẩn tình khác. Hơn nữa nàng chút lo kh biết đã đắc tội với nào kh?
Nhưng kh đợi Yến Thu Xu lên tiếng, Đ Đ đã nh chóng nhảy xuống ghế, lớn tiếng nói: “Kh được!”
Giọng nói trong trẻo của tiểu hài tử lớn khiến tất cả những lớn đang ngồi ở đây đều giật , tất cả mọi đều qua.
Đ Đ đã lộc cộc chạy đến bên cạnh Yến Thu Xu, hoảng hốt bảo vệ nàng, lắc đầu kháng cự nói; “Kh được! A Xu tỷ tỷ kh được !”
Tiêu phu nhân: “…”
Bà đen mặt nói: “Đ Đ, tới đây, nói chuyện đàng hoàng!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đ Đ đứng bất động, cảnh giác lớn, sợ bọn họ đưa mất.
Tạ Th Vận che miệng cười khẽ, những khác hoặc ít hoặc nhiều cũng lộ ra vài phần vui vẻ.
Hai phu thê Xương Vương cũng tức cười, lúc này A Hoành cũng giật giật tay áo Xương Vương phi, lắc đầu nói: “Nương, kh muốn…”
Xương Vương phi lập tức xin lỗi: “Xin lỗi Đ Đ, là ta kh tốt, kh suy xét nhiều như vậy, ta kh cướp A Xu tỷ tỷ của cháu đâu.”
Yến Thu Xu dở khóc dở cười, nhưng lại khẽ thở phào.
Đ Đ nghi ngờ nàng , dường như đang phán đoán xem nàng nói thật kh, sau khi xác nhận mới mím môi nhưng cũng kh về luôn mà đứng dựa bên chân Yến Thu Xu.
Yến Thu Xu cười tủm tỉm xoa xoa đầu nhóc, về phía Xương Vương phi, uyển chuyển từ chối: “Đa tạ Vương phi ưu ái, chỉ là tính cách A Xu nhát gan, cũng đã quen ở Tiêu gia , chỉ thể phụ sự nhờ vả của .”
Nàng vừa dứt lời, tiểu nam hài luôn yên lặng cúi đầu kh lên tiếng, đột nhiên hai giọt nước mắt rơi bộp xuống quần áo, khiến cho màu vải hai chỗ đó đậm hơn.
Xương Vương phi lòng đầy tiếc nuối, nhưng cũng kh biết nói thế nào, thở dài một tiếng.
Tiêu phu nhân th rõ hai giọt nước mắt kia, bà thở dài một tiếng. Tuy bà hận Tam hoàng tử nhưng đứa bé này mới năm tuổi, cũng chỉ bằng Đ Đ, bà kh thể tàn nhẫn bỏ mặc thằng bé được.
Dù thì chuyện của lớn cũng kh liên quan đến trẻ con. Bà khẽ cắn môi, nói: “Nếu Vương phi kh để ý thì thể để hai Hoàng tôn ện hạ ở lại Tiêu gia vài ngày. Dù hiện tại Tiêu gia cũng nhiều hải tử, thể chơi với bọn họ. A Xu thích nấu ăn, hai Hoàng tôn ện hạ cũng thích ăn, lẽ cũng giống nhau.”
“Cái này…” Trong lòng Xương Vương phi khẽ động, đề nghị này tốt thì tốt thật đ nhưng mà sợ hài tử kh đồng ý.
Chỉ là tiểu nam hài vẫn luôn kh lên tiếng, th nàng qua thì giương đôi mắt long l lên, chậm rãi gật đầu.
Xương Vương phi thoải mái cười: “Thế thì A Cần, ta sẽ nói với Hoàng gia gia của cháu một tiếng. Nếu đồng ý, ta sẽ đưa cháu tới.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.