Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 146:
“Đương nhiên là ngon , ta làm đó!” Yến Thu Xu cười tủm tỉm nói, thổi thổi sữa đậu nành trong tay, cũng uống một ngụm, mới vừa nhấm nháp, cúi đầu liền phát hiện mặt ngoài sữa đậu bày bắc ra từ bếp lò đã kết một tầng da.
Đ Đ cũng phát hiện, kích động chỉ vào cái này, gọi những khác: “Thật đúng là giống nhau, cái này cũng váng sữa!”
Yến Thu Xu giải thích nói: “Cái này kh gọi là váng sữa, mà gọi là da đậu nành.”
Nói xong nàng dùng chiếc đũa l ra.
Da đậu mỏng mà giòn, nhưng khi chạm đũa vào, lại kh dễ dàng bị vỡ, để sữa đậu nành lắng xuống trong nồi, đợi trong chốc lát, Yến Thu Xu mới đặt da đậu ra ngoài, tiếp theo lại đem nồi thả lại bếp lò nấu một lần nữa.
Mỗi một lần đều thể l được một tảng da đậu, nhưng… chút phiền toái.
Nhưng trò này, bốn hài tử đều hứng thú, Yến Thu Xu làm hai lần, liền giao cho đám Uyển Nhi thay phiên nhau, mỗi một lần, mãi cho đến bọn họ mệt mỏi, Yến Thu Xu liền đổ nước thạch cao vào bên trong, dùng muỗng dài qu qu, đậy nắp lên.
Tiêu Bình Tùng mãn nhãn chờ mong: “Sắp tào phớ ?”
Uyển Nhi nâng khuôn mặt nhỏ: “Sẽ ngon hơn cái lần trước ?”
Đ Đ tự tin vỗ vỗ bộ ngực: “Đương nhiên, A Xu tỷ tỷ làm, cái gì cũng ngon nhất!”
Chu Chiêu Cần ít nói nhất cũng hùa theo bọn họ dùng sức gật đầu: “Ừm!”
Kh sai!
A Xu tỷ tỷ làm thứ gì cũng ngon hết!
Cho dù là cơm rang bình thường nhất, cũng làm nhớ mãi kh quên!
Yến Thu Xu bị khen đến vui như nở hoa, đang tính thời gian xem khi nào thể ăn được tào phớ, Hoàng ma ma bỗng nhiên lại đây, sắc mặt tựa hồ kh tốt lắm, nói chuyện cũng chút dồn dập: “Yến cô nương, phu nhân cho mời.”
*
Yến Thu Xu đành bu đồ trong tay xuống, theo ra ngoài, lúc gần hướng dẫn cho Thủy Mỗi và Hứa ma ma xử lý, làm đậu hủ này chắc c các nàng đều biết, các bước cũng đơn giản, tào phớ ngọt cay đều chuẩn bị xong, thể trực tiếp ăn được .
Cả đám đều muốn cùng với nàng.
Lại bị Hoàng ma ma ngăn trở: “Tiểu thiếu gia, tiểu tiểu thư, mọi trước tiên cứ ở nơi này ăn đã, chuyện của lớn, tiểu hài tử kh được nhúng tay vào.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bốn hài tử đối mặt nhau, chỉ thể tiếc nuối từ bỏ.
Yến Thu Xu vốn đang nghĩ về chuyện thức ăn, kh nghĩ tới kh thể tận tay làm hết cho bọn nhỏ, liền chút kh yên tâm, được vài bước, liền hỏi: “Ma ma, bá mẫu kêu ta đến chuyện gì ?”
Hoàng ma ma đồng tình nàng một cái, nhỏ giọng nói: “Cô nương nghe xong đừng nóng giận.”
Yến Thu Xu cứng họng: “ lại như vậy?”
“Là Tiết phủ thỉnh lại đây cầu hôn.” Hoàng ma ma nói, tức giận nói: “Nhưng là nạp cho ngũ thiếu gia bên đó!”
Cầu hôn?
Cho ai?
Yến Thu Xu trong đầu theo bản năng nghĩ đến ều này, bởi vì nàng cũng kh Tiêu gia, nhất thời kh suy xét đến vấn đề này, nhưng nghe đến nạp , nàng bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Là cho nàng!
Yến Thu Xu quả nhiên đen mặt, nàng tức giận, tức giận, tức đến bật cười.
Nạp ?
Thiếu niên trắng nõn nà vậy mà lại dám đòi nạp nàng làm ?
Bước chân của Yến Thu Xu đột nhiên nh hơn.
Hoàng ma ma kh kịp phòng ngừa, nhất thời kh đuổi kịp, ngẩng đầu lên cũng chỉ th làn váy bay theo bước chân cực nh, bà ngẩn , lại cười khúc khích, chạy để đuổi kịp.
Thật kh hổ là lục thiếu gia coi trọng!
Đúng là khí chất của Tiêu gia!
Nơi tiếp khách là đại sảnh ngoại viện.
Lúc Yến Thu Xu đến, vừa lúc nghe th một âm th chút quen thuộc, đang cười nói: “Lão tỷ tỷ đây là đang đợi cái gì? Tiết gia là gia tộc tốt hiếm , còn là Hộ Bộ thượng thư đó! Hơn nữa ta nghe nói Tiết gia đang nỗ lực để đại nhi tử trở thành thủ phủ Cẩm Châu, thân là đích ấu tử, Tiết Ngũ Lang nhất định sẽ tương lai sáng lạn, Tiêu gia còn thể thêm một phần quan hệ th gia “ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.