Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 149:
Cho dù Yến Thu Xu th nhiều ở hiện đại nữa, giờ phút này trái tim cũng kh nhịn nổi mà đập loạn.
Nhưng cũng may sau khi Tiêu phu nhân đuổi tên đầu sỏ thì khôi phục lại bình tĩnh, xin lỗi nói: “Kh làm con sợ chứ?”
“Kh kh ạ!” Yến Thu Xu cười lắc đầu: “Lá gan của con lớn lắm.”
Chỉ là chút kinh ngạc.
Tiêu phu nhân vẻ mặt của nàng, th nàng kh vẻ gì là sợ hãi, liền nói: “Con kh cần để ý tới lời nói của nàng ta, ta nhẫn nhịn nàng, là do nể mặt cha Đ Đ, cha là một thành thật, là do Tiêu gia liên luỵ …”
Yết hầu bà nghèn nghẹn, m chữ cuối cùng, là cắn răng nói ra.
Tiêu phu nhân trầm mặc trong chốc lát, nói: “Con cứ an tâm ở nhà, cho dù sau này việc của con và lão lục kh thành, ta cũng nhận con làm nghĩa nữ, tìm một tốt cho con, để con bình an sống cả đời.”
“Bá mẫu…” Yến Thu Xu chút thụ sủng nhược kinh, Tiêu gia thật sự quá tốt , nàng cũng chỉ làm chút đồ ăn, chẳng cống hiến gì khác, mà bọn họ lại đào tim đào phổi đối đãi nàng, nhưng ều cần giải thích thì vẫn giải thích: “Đa tạ bá mẫu, nhưng con và Tiêu tướng quân cũng kh như bá mẫu nghĩ, ngài mang con về vì th con kh nhà để về, thương hại con thôi. Thật ra là tướng quân đã cứu con từ tay bọn thổ phỉ, nhưng nhà con th con bị thổ phỉ bắt , th d kh tốt, nên sau khi nghĩ con đã chết, đến cả hộ tịch cũng xóa …”
Chuyện của nguyên chủ cũng kh lớn lắm, hơn nữa nàng còn là nữ tử chưa xuất giá, nên cũng chẳng bao nhiêu chú ý.
Trừ bỏ m thân cận với Yến gia, ít biết Yến Thu Xu là nữ tử như thế nào.
Bởi vậy lúc này Yến Thu Xu nói rõ ràng như vậy, Tiêu phu nhân kh nghĩ gì khác, ngược lại càng thương xót xoa xoa đầu nàng: “Thế nhân cổ hủ, con kh cần để ý, sau này cứ coi Tiêu gia là nhà nhé.”
Yến Thu Xu thẹn thùng cười, gật gật đầu.
Giây tiếp theo Tiêu phu nhân thử nói: “Nhưng thật ra ta cảm th con và lão lục thích hợp, nếu kh thì con suy xét một chút xem? Nếu con đồng ý, chúng ta liền chuẩn bị trước, chờ lão lục trở về, trực tiếp thành hôn động phòng…”
Yến Thu Xu:?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Này, nh chóng như vậy?
Nàng đỏ mặt, ngây ngốc lão nhân gia nghiêm túc lại thiện lương trước mắt, nói kh nên lời.
*
Biên quan.
Phía biên giới Đại Chu và Ô Tháp hàng năm chiến loạn, chỉ đất khô vàng và cỏ dại.
Hai ngày trước hai quân vừa đánh nghi thức đã c.h.ế.t kh ít , nhưng phía Đại Chu tg lợi, bởi vậy đối phương mới chậm chạp kh dám c kích lần nữa, ngược lại Đại Chu cũng kh th tg mà thu quân, ở tại chỗ tu chỉnh, hai bên chỉ cách m dặm, tiếp tục giằng co.
Giằng co thì giằng co , bình lính Ô Tháp cũng kh cảm th chỗ nào kh tốt.
Chẳng sợ đối phương là một tên xảo trá cường ngạnh, bọn họ cũng gặm xuống một miếng thịt mới bỏ qua.
Nhưng mà hiện tại binh lính Ô Tháp lại chút kh kiềm chế được.
Kh gì khác, mà là đối phương quá đáng!
Mỗi ngày đều tỏa ra một mùi hương dễ ngửi, loại mùi hương này kh thể nói cụ thể là cái gì, nhưng chắc c nhiều thịt, mỗi một lần thổi qua, đều khiến bụng bọn họ kêu lục bục, nước miếng nhiều đến nỗi kh nói chuyện nổi, một khi mở miệng liền sợ ch.ảy nước miếng.
Quá thèm!
Đều là đánh giặc, mọi ngẫu nhiên mới được ăn ngon, còn hầu hết thời gian đều ăn lương khô, dựa vào cái gì mà đám bên kia được ăn ngon như vậy?
Tới gần trưa, binh lính Ô Tháp gặm bánh khô khốc, uống nước trắng, vốn đang sức lực, bỗng nhiên giật giật mũi, ngửi được mùi hương quen thuộc kia, liền ăn kh nỏi nữa: “Mụ nội nó, lại nữa!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.