Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 152:
Yến Thu Xu đang buồn chán đến chết, vừa nghe th lời này, trực tiếp chấn động: “Thật sự thối ?”
“Quá thối luôn!” Thủy Mỗi nhíu mày nói.
Yến Thu Xu vừa tới phòng chứa, vừa hỏi: “Ngửi được vị chua kh?”
Thủy Mỗi nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Kh .”
Yến Thu Xu an tâm, chờ nàng tới phòng cất chứa, liền ngửi th mùi thối, lúc vừa ngửi được, Yến Thu Xu yên lặng lui về phía sau một bước, lâu lắm kh ngửi, nàng chút kh thích ứng kịp.
Hít vài lần kh khí trong lành, nàng mới nh vào bên trong l đậu hũ ra, tiếp theo nh chóng chạy đến trong viện, cố gắng hết sức hít kh khí trong lành.
Suy xét đến trình độ tiếp nhận của những khác, Yến Thu Xu làm đậu hũ thối kh làm màu đen, màu sắc vẫn kh khác lắm so với đậu hũ bình thường.
Chỉ là nó thật xấu!
Trải qua thời gian ngâm dài như vậy, đậu hũ đã xong, kế tiếp thì đơn giản , Yến Thu Xu làm nước sốt trước, đun nóng dầu trên lửa lớn, khi dầu nóng cho nhiều tỏi băm vào, sau khi phi thơm cho thêm tiêu, dầu ớt, muối, đường và các gia vị đã chuẩn bị sẵn.
Nước sốt sau khi xào xong cho vào một cái bát, sau khi rửa sạch nồi thì cho lượng dầu vừa đủ vào, đợi dầu nóng thì cho từng miếng đậu hũ thối vào, đậu hũ vừa thả xuống bắt đầu xèo xèo. Khi cho vào chảo dầu thì chìm xuống đáy, chiên một lúc mới bắt đầu nở ra và nổi lên lại.
Trong quá trình chiên, mùi đã biến mất nhiều, theo thời gian trôi qua, mùi thuần khiết đã biến thành mùi thơm ngào ngạt, Yến Thu Xu kh quay đầu lại nói: “Thủy Mỗi ngươi ngửi lại xem, chẳng mùi thơm hơn nhiều ?"
Đợi trong chốc lát, phát hiện kh ai trả lời, nàng ngẩn , quay đầu lại, kh biết từ khi nào phòng bếp chỉ còn lại một nàng!
Trước đây, mỗi khi nàng nấu ăn, Hứa ma ma và Thủy Mỗi sẽ ở bên bếp lửa, mỗi giúp nàng một tay, nhưng bây giờ kh th ai cả, họ đều tuyệt vọng hít thở kh khí trong lành bên ngoài.
Nàng trộm liếc mắt một cái, còn thể th hai đang nói thầm, khoa tay múa chân, trên mặt thần sắc khoa trương, cảm th sợ hãi mùi thối này.
Yến Thu Xu: “…” 囧 囧.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chẳng lẽ đậu phụ thối còn khó chấp nhận hơn lòng lợn ?
*
Chủ viện.
Bốn hài tử đều đang chơi cùng Tiêu phu nhân, bọn họ quá phiền, bị Yến Thu Xu đuổi ra ngoài.
Kh chỗ để , một nơi mà kh chê bọn họ phiền, sẵn sàng để bọn họ ở lại, cũng chỉ chủ viện của Tiêu phu nhân.
Tuy rằng Tiêu phu nhân hằng ngày nghiêm túc, nhưng thật ra tâm mềm mại, trình độ dung túng, kiên nhẫn đối với hài tử cũng cao, cho dù bốn họ làm ầm ĩ lên thì bà vẫn thể bình tĩnh giải quyết.
Lúc này Đ Đ liền lôi kéo Uyển Nhi và Chu Chiêu Cần cùng chơi nhảy ô, để Tiêu Bình Tùng làm trọng tài, bảo đảm trò chơi này thể tiến hành, kh đến mức đánh nhau vì ăn gian.
Ví như hiện tại, Đ Đ chỉ vào nơi Uyển Nhi vừa nhảy qua, lớn tiếng nói: “Tỷ vừa mới dẫm vạch!”
Uyển Nhi kh tin lắc đầu: “Kh ! Tỷ nhảy ổn mà.”
“Thật sự dẫm vạch mà, kh tin tỷ hỏi !” Đ Đ chỉ vào Chu Chiêu Cần: “ dẫm vào vạch kh?”
Chu Chiêu Cần ngoan ngoãn gật đầu, Uyển Nhi nửa tin nửa ngờ đem ánh mắt chuyển hướng đến Tiêu Bình Tùng, muốn nhận kết quả cuối cùng từ .
Tiêu Bình Tùng gật đầu khẳng định.
Uyển Nhi tiếc nuối từ bỏ, nhặt cục đá nhặt lên đến một bên chờ, âm th của tiểu hài tử vang dội, chỉ cần hơi nói to cũng dễ dàng trở nên chói tai.
Chỉ cần một Đ Đ cũng là một cái loa to , trong khoảng thời gian này Uyển Nhi chơi cùng bé nên giọng cũng vang dội hơn, hiện giờ chỉ còn Chu Chiêu Cần, tuy rằng vẻ an tĩnh, nhưng bản tính thì kh , thỉnh thoảng chơi quá hăng, cũng sẽ thất thố.
M đứa um xùm tập hợp lại, hơn nữa Tiêu Bình Tùng ngẫu nhiên cũng sẽ lớn giọng duy trì trật tự, quả thực chính là thảm họa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.