Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 187:
Tiêu Hoài Nhã lau nước mắt, bả vai giật giật, ủy khuất nói: "Con sợ lo lắng ~"
Tiêu phu nhân th nàng như vậy thì đau đầu, muốn mắng nàng một trận nhưng lại kh nỡ, sắc mặt tối sầm nhặt cuốn sách trên mặt đất lên, tức giận nói: “Con đang xem cái gì đây??! Kh sợ sư phụ phát hiện đuổi con ra ngoài à."
“Con kh …” Tiêu Hoài Nhã muốn phản bác nhưng lại phát hiện đây là sự thật, lập tức yếu ớt nói: “Con thật sự đã học thuộc hết kinh thư , trong lúc chán quá, tình cờ sư cho con quyển sách này, trùng hợp là câu chuyện của Bình Nương cũng giống những chuyện con đã trải qua, con th chút đồng cảm nên mới đọc nhiều một chút.”
“Ta kh …” Nàng muốn phản bác, nhưng khi ý thức được đây là sự thật,: “Thật sự là ta đều học thuộc lòng ngược lại những kinh văn này, ta thật nhàm chán. là sư của ta đặt quyển sách này trong sách của ta, trải qua của ta giống, ta chút đồng cảm, liền xem lại một lần."
Tiêu phu nhân lật xem thử hai trang, l mày càng nhíu chặt, lẩm bẩm nói: "L vẻ ngoài xấu xí gả cho Tiêu Dao Vương? Con còn chưa trưởng thành ? Cái gì mà giống với câu chuyện của con? ta kh giống con. Chỉ biết khóc khóc Khóc! Gãy một cái răng mà khóc như sắp chết! Còn m tháng kh chịu ra khỏi cửa!”
Khuôn mặt nhỏ Tiêu Hoài Nhã đỏ lên, mặc dù chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, nhưng chỗ nào lộ ra đều đỏ bừng, kiều mị nói: "Nương ~~~"
Tiếng kêu “nương” này quá ngọt ngào, tràn ngập sự cầu xin, giống như đang khẩn cầu bà đừng tiếp tục c khai xử tội .
Yến Thu Xu dở khóc dở cười, trong lòng mềm nhũn.
Nhưng Tiêu phu nhân giống như đã th quen , kh hề động lòng, thậm chí còn cười lạnh: “Khó trách m ngày trước ta th hơi bất an, hóa ra là tổ t ngươi lại giở trò quỷ! Bị gãy xương cũng kh chuyện nhỏ, chờ lát nữa cùng ta trở về dưỡng thương cho tốt.”
Vừa nghe tới đây, Tiêu Hoài Nhã cúi đầu kháng cự: "Con kh cần, con kh muốn trở về."
“Kh chịu cũng chịu!” Sắc mặt Tiêu phu nhân nghiêm túc, tr tức giận: “Chờ lát nữa ta sẽ bảo Hoàng ma ma gọi khiêng con về.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nương!” Tiêu Hoài Nhã vẫn luôn ăn nói nhỏ nhẹ, rốt cục tăng cao âm lượng, mày nhăn lại, tràn đầy kháng cự.
Nhưng chuyện mà Tiêu phu nhân đã quyết định thì khó thay đổi, bà cũng kh nói nhiều, sau khi hạ quyết tâm thì xoay bước ra ngoài, nói với bảo mẫu Hoàng: “Ngươi tìm một chiếc ghế kiệu, kêu khiêng tiểu tổ t này xuống núi."
Hoàng ma ma còn hơi do dự: "Phu nhân, chỉ sợ ngũ tiểu thư kh đồng ý."
Tiêu phu nhân cúi đầu cuốn sách trên tay, trầm giọng nói: “Trước đây bổn phu nhân cũng đắm chìm trong quá khứ một lòng muốn chết, cho nên lười quản nó, nghĩ nó ở đạo quan cũng tốt, nhưng tình thế bây giờ đã khác, thân là Tiêu gia thì kh nên đắm chìm trong quá khứ như thế, kh dám đối mặt với sự thật, cả ngày xem những thứ này ích lợi gì? Còn kh bằng lúc nó còn nhỏ, dám đánh cười nhạo nó một trận!”
“So với việc để nó ở lại đây hao mòn tuổi xuân, kh bằng ép nó trở về, một ngày kh quen thì hai ngày, ba ngày… đợi lâu dần cũng sẽ quen thôi, của Tiêu gia kh thể yếu đuối như vậy được.”
Hoàng ma ma nghe vậy thì biết Tiêu phu nhân đã quyết tâm, kh còn cơ hội để xoay chuyển, lập tức gật đầu: “Nô tỳ lập tức tìm .”
*
Hoàng ma ma rời cùng hai nha hoàn, Tiêu phu nhân ngồi trên ghế đá dưới gốc cây châu chấu với khuôn mặt lạnh lùng.
Tạ Th Vận bên này, lại bên kia, cuối cùng quyết định vào phòng an ủi cô em chồng bị mẫu thân định đoạt một chút.
Tiêu Hoài Ngọc cũng theo vào.
Đ Đ và Uyển Nhi thì kh thân với vị ngũ cô cô này lắm, nhưng dù cũng là thân, sau một lúc do dự, cuối cùng cũng theo an ủi nàng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.